rõ ràng anh ấy yêu thầm tôi
Yêu thầm là gì? Sợ cậu biết, lại sợ cậu chẳng biết để rồi cuối cùng duyên mình lỡ. Chờ anh, tôi thà rằng chờ c.h.ế.t, bởi ít nhất c.h.ế.t còn đến. Hyeyangs dịch. 11. Rõ ràng người ấy còn sống, nhưng người ấy đã biến mất trong thế giới của em rồi. Em
6 dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ người ấy đang âm thầm "kết" bạn 04/04/2018 - 09:00 Bạn không phải chờ chàng nào đó mở miệng nói yêu mới biết anh ta "kết" mình. Cứ âm thầm theo dõi những hành vi vô thức của người đang mê mẩn bạn. Chúng sẽ nói lên tất cả tấm chân tình bí mật ấy. Cuộc sống ngắn ngủi, hãy sống đời vui cho riêng mình
Môn Văn Lớp: 9 Giúp em bài này với ạ: Phân tích nhân vật anh thanh niên qua đoạn trích sau: Anh hạ giọng, nửa tâm sự, nửa đọc lại một điều rõ ràng đã ngẫm nghĩ nhiều: - Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình.
Rõ Ràng Anh Ấy Yêu Thầm Tôi. Trong mắt fan không giống cao rét mướt học thần Lục Nhiên, tĩnh mịch vừa té vào Giang Noãn loại hố khổng lồ này bên phía trong, đời này cũng ko dậy. Hơn n năm tiếp theo, Giang Noãn sờ lên cái cằm, bừng tỉnh đại ngộ, nguyên ổn lai nữ giới toàn thể thanh hao xuân ngay tức thì là bị muộn tao học tập thần xua ngược lịch sử
Yêu Cưới anh chàng từng yêu thầm mình sau vài tháng hẹn hò, lúc cử hành hôn lễ, chú rể lặng người nghe tiếng gọi phía sau: "Còn mẹ con em thì sao" Thứ tư, 07/04/2021 10:36 Bình luận Chia sẻ "Em cảm nhận rõ ràng tình cảm của mình dành cho V. giống như thứ tình yêu sét đánh mà mọi người vẫn nói. Gặp lần đầu đã lưu luyến muốn ở bên", cô gái kể.
Partnersuche Für Akademiker Und Singles Mit Niveau. Tôi có yêu anh ấy không? Nếu câu hỏi này khiến bạn lo lắng, bạn cần phải tìm hiểu sâu hơn về mối quan hệ của mình và tìm kiếm những dấu hiệu tinh tế của sự yêu mến. Bạn có thể bị thu hút bởi một người khiến trái tim bạn rung động bằng nụ cười ngọt ngào và cử chỉ yêu thương của anh ấy. Bạn có thể cảm thấy các giác quan của mình trở nên tỉnh táo bất cứ khi nào anh ấy ở xung quanh bạn. Buổi sáng trở nên thú vị với bạn vì bạn được gặp anh ấy. Bạn thậm chí đã bắt đầu trải qua những đêm mất ngủ để tưởng tượng mình ở bên anh ấy. Tâm trí của bạn đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi những suy nghĩ của anh ấy. Nếu bạn đã từng hẹn hò với anh ấy và yêu thích trải nghiệm, thì việc băn khoăn về tình cảm của bạn dành cho anh ấy là điều bình thường. Trong giai đoạn đầu của một mối quan hệ, những cảm giác như thế này có thể được gọi là mê đắm. Tuy nhiên, có thể có một số dấu hiệu mạnh mẽ để khẳng định rằng mối quan hệ của bạn không chỉ là một sự hấp dẫn. Hãy đọc bài viết để biết tình cảm của bạn dành cho người đặc biệt đó là tình yêu đích thực hay sự si mê. 25 dấu hiệu nhận biết bạn có yêu anh ấy không Cảm xúc của con người có thể khó hiểu; do đó, một số chỉ số hoặc dấu hiệu phổ biến có thể giúp bạn xác định cảm xúc thực sự của mình. 1. Bạn không thể đặt điện thoại xuống dù chỉ một giây Điện thoại của bạn đã bắt đầu có cảm giác như bàn tay của bạn được mở rộng. Tại sao? Vì nó luôn ở bên bạn! Và bạn không thể ngừng kiểm tra nó sau mỗi vài giây. Bạn cảm thấy lo lắng và mong muốn được nghe từ anh ấy. Ngay cả một câu “Xin chào” đơn giản từ anh ấy cũng khiến thế giới của bạn quay cuồng. 2. Bạn đọc lại văn bản của mình Bạn có thể không kiểm tra điện thoại của mình, nhưng nó vẫn nằm trong tay bạn. Tại sao? Vì bây giờ bạn đang bận đọc những cuộc trò chuyện trong quá khứ của bạn với anh ấy. Những tin nhắn tán tỉnh và dễ thương của anh ấy vẫn mang lại nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bạn nhiều ngày sau khi cuộc trò chuyện thực sự xảy ra. Bạn lướt qua từng chuỗi tin nhắn vài lần để hồi tưởng lại những cảm giác mà bạn đã trải qua lần đầu tiên nó xảy ra. 3. Bạn tìm kiếm anh ấy trong tất cả mọi người Bạn đi bộ trên đường và nhìn một anh chàng có bộ râu lần thứ hai vì bạn nghĩ đó là “anh ta”. Bạn đang ngồi cạnh cửa sổ tại một nhà hàng và bất chợt nhìn lên thì thấy một anh chàng đang mang một chiếc túi màu xanh. Bạn hy vọng đó sẽ là “anh ấy”, nhưng không phải vậy. Bạn nhìn thấy anh ấy trong tất cả mọi người bởi vì bạn bị ám ảnh bởi anh ấy. 4. Bạn liên hệ mọi thứ với anh ấy Bạn thường xuyên xức nước hoa của mình, nhưng bây giờ nó cảm thấy đặc biệt hơn vì hôm trước anh ấy đã khen bạn về nó. Bạn ăn bánh kếp vào bữa sáng vì anh ấy thích ăn bánh vào buổi sáng. Bạn xem một bộ phim lãng mạn và bắt đầu tưởng tượng anh ấy là vai chính. Dù bạn làm gì, nó đều có mối liên hệ với anh ấy. 5. Bạn luôn nói về anh ấy “Harry đã nói với tôi là đừng….” “Mì ống ở đó là yum. Harry cũng thích nó ”. “Harry và tôi đã đến nơi này, và…” Chà, bạn yêu anh ấy đến mức bạn thích lặp đi lặp lại tên của anh ấy. Bạn thường thấy mình không thể kết thúc cuộc trò chuyện với ai đó mà không đề cập đến mối quan tâm tình yêu của bạn bởi vì anh ấy luôn quan tâm đến bạn, 24/7. 6. Bạn có thể dời núi để gặp anh ấy Dù bận rộn đến đâu, bạn vẫn luôn tìm được thời gian để gặp anh ấy. Anh ấy có thể ở cách xa hàng km, nhưng bạn hủy bỏ mọi kế hoạch của mình chỉ để dành thời gian cho anh ấy. Không có gì bất tiện dường như bất tiện khi bạn biết rằng đó là cách duy nhất để ở bên anh ấy. 7. Bạn cuộn qua album ảnh của anh ấy cả ngày Thú tiêu khiển yêu thích của bạn là xem qua hồ sơ Instagram và album Facebook của anh ấy. Bạn muốn xem anh ấy trông như thế nào vài năm trước. Bạn muốn biết bạn bè của anh ấy. Bạn muốn biết những nơi anh ấy đã ghé thăm và loại thức ăn anh ấy thích. Bạn muốn biết liệu có điều gì chung giữa hai người. 8. Bạn đã trở nên bình tĩnh hơn Có ai đã từng nói với bạn rằng gần đây bạn trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều không? Bạn có cảm thấy như vậy không? Bạn có cảm thấy mình giống như một người khác không? Có lẽ tình yêu của bạn dành cho anh ấy đã dẫn đến sự thay đổi rất cần thiết trong tính cách của bạn. Ở bên anh ấy mang lại cho bạn cảm giác an toàn và khiến bạn trở thành một người bình tĩnh hơn. 9. Bạn cảm thấy an toàn khi có anh ấy ở bên Khi bạn có một ngày làm việc tồi tệ, một cái ôm thật chặt từ anh ấy sẽ làm tan biến cơn tức giận, lo lắng và căng thẳng. Bạn cảm thấy được che chở khi vòng tay của anh ấy ở bên bạn và bạn cảm thấy rằng không có gì có thể làm hại bạn khi anh ấy ở bên. Anh ấy mang lại cảm giác an toàn và chắc chắn cho cuộc sống của bạn. 10. Bạn có thể nói chuyện với anh ấy hàng giờ Không gì trên đời có thể khiến bạn bỏ lỡ buổi tập yoga buổi sáng ngoại trừ những cuộc trò chuyện đêm khuya với bae của bạn. Bạn trò chuyện cho đến bình minh và thậm chí không nhận ra thời gian đã trôi qua như thế nào. Không có anh ấy, thời gian trôi nhanh như một con ốc sên, và với anh ấy, nó chạy như một con báo. 11. Bạn muốn biết mọi thứ về anh ấy Từ chương trình yêu thích của anh ấy đến địa điểm nghỉ mát yêu thích của anh ấy, bạn muốn biết từng chi tiết nhỏ về anh ấy. Bạn có thể dành hàng giờ để tìm kiếm anh ấy và theo dõi hồ sơ trên mạng xã hội của anh ấy chỉ để biết thêm về anh ấy. 12. Bạn ghi nhớ những điều nhỏ nhặt mà anh ấy nói với bạn Anh ấy có thể đã nói với bạn rằng anh ấy yêu món gà quay của bà mình đến nhường nào và anh ấy nhớ đến công viên giải trí đến nhường nào. Những chi tiết nhỏ như vậy nhanh chóng ghi vào tâm trí bạn, và một ngày đẹp trời, bạn làm anh ấy ngạc nhiên với món gà quay bạn làm cho anh ấy hoặc lên kế hoạch hẹn hò ở công viên giải trí. Bạn làm điều này vì bạn quan tâm đến anh ấy và mong muốn làm cho anh ấy hạnh phúc. 13. Bạn cảm thấy bươm bướm trong bụng mỗi khi anh ấy ở bên Bạn biết cảm giác kỳ lạ trong dạ dày khi bạn đang siêu phấn khích, phải không? Nếu điều này chủ yếu xảy ra khi anh ấy ở bên, bạn có thể chắc chắn rằng bạn có tình cảm với anh ấy. Lòng bàn tay của bạn có thể đổ mồ hôi và bạn có thể cảm thấy như tim mình như sắp vỡ ra khỏi lồng ngực. Đây là tất cả những dấu hiệu cho biết bạn rất phấn khởi khi được ở bên cạnh anh ấy. 14. Anh ấy khiến bạn phát điên, nhưng bạn không quan tâm Anh ấy có thể không phải lúc nào cũng trả lời tin nhắn của bạn hoặc gặp bạn đúng giờ. Anh ấy thậm chí có thể không nhớ ngày sinh nhật của bạn trừ khi bạn nhắc anh ấy về điều đó. Anh ấy có thể không hoàn hảo và thậm chí có thể không phải là “mẫu người” của bạn. Đôi khi anh ấy có thể khiến bạn phát điên. Tuy nhiên, bạn tôn thờ anh ấy. 15. Bạn thích anh ấy với tất cả những khuyết điểm của anh ấy Bạn có một cá nhân không thích những anh chàng không cạo râu thường xuyên. Nhưng với anh ấy, bạn sẽ không thể ngừng xuýt xoa vì bộ râu chưa cắt của anh ấy phù hợp với anh ấy như thế nào. Tại sao lại thay đổi sở thích này ngay bây giờ? Chà, bạn đã thất vọng vì người đàn ông này đến nỗi ngay cả những kẻ trộm thú cưng lớn nhất của bạn cũng phải ngả ghế sau cho anh ta. 16. Bạn cảm thấy tràn đầy năng lượng Trước đây, dù chỉ một giờ làm thêm cũng khiến bạn kiệt quệ, nhưng giờ đây, bạn cảm thấy mình có thể làm việc nhiều ngày không nghỉ. Ngay cả khi bạn bỏ lỡ cốc cà phê buổi sáng của mình, bạn vẫn sẽ cảm thấy tràn đầy năng lượng và siêu năng động. Bạn cảm thấy cao về cuộc sống, cao về tình yêu. 17. Bạn cảm thấy bất khả chiến bại Bạn rất yêu thích tình yêu nên không còn khó khăn hay trở ngại nào trong cuộc sống nữa. Bạn cảm thấy như mình có thể solo thế giới và chiến thắng. Cuộc sống bắt đầu tươi đẹp hơn trước và bạn cảm thấy hạnh phúc mà không có lý do rõ ràng nào cả. 18. Bạn bảo vệ “người đàn ông” của mình bất cứ khi nào được yêu cầu Nếu ai đó trong gia đình bạn hoặc bạn bè của bạn nói bất cứ điều gì khó chịu về anh ta, bạn dường như sẽ rút ra khỏi móng vuốt của mình. Bạn không thể dùng một lời ác ý nào chống lại anh ta dù thế nào đi nữa. Bạn cũng sẽ không nao núng chống lại những người thân yêu của mình khi bảo vệ anh ta. 19. Bạn có thể tâm sự với anh ấy Bạn cảm thấy thoải mái với anh chàng này đến mức bạn có thể dễ dàng chia sẻ những bí mật và nỗi sợ hãi sâu kín nhất, đen tối nhất của mình với anh ấy. Bạn không cảm thấy xấu hổ về bất cứ điều gì và bạn muốn anh ấy biết tất cả những gì cần biết về bạn. 20. Bạn tận hưởng sự im lặng Khi chúng ta ở cùng mọi người, đôi khi, những khoảnh khắc im lặng có thể trở nên khó xử. Nhưng đây không phải là trường hợp của anh ta. Ngay cả khi không trò chuyện, bạn vẫn cảm thấy thoải mái trong sự im lặng chiếm ưu thế giữa những lời chưa nói. 21. Bạn dựa vào anh ấy Đã 3 giờ sáng. Bạn đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng thì đột nhiên chiếc máy tính của bạn gặp sự cố. Bạn hoảng sợ, và cuộc gọi đầu tiên bạn gọi là cho anh ấy. Anh ấy có thể không biết gì về máy tính, nhưng bạn vẫn gọi cho anh ấy vì bạn tin rằng anh ấy sẽ giải quyết được vấn đề này. 22. Bạn hoàn toàn quên đi tất cả các mối quan hệ trong quá khứ của mình Bạn đã từng trải qua mối tình đơn phương hoặc đã trải qua một lần chia tay, nhưng người đàn ông mới này bước vào cuộc đời bạn và làm lu mờ tất cả. Điều này chỉ có thể có nghĩa là anh ấy mang lại nhiều niềm vui cho cuộc sống của bạn đến mức bạn đã vượt qua mọi cảm xúc chưa được giải tỏa mà bạn dành cho người yêu cũ. 23. Bạn không thấy những chàng trai khác đủ hấp dẫn Điều gì sẽ xảy ra nếu Brad Pitt, Robert Pattinson hoặc nam diễn viên yêu thích của bạn mời bạn đi chơi ngay bây giờ? Bạn có nói, có không? Nếu câu hỏi này khiến bạn phải suy nghĩ dù chỉ trong giây lát, bạn biết chắc chắn rằng bạn có một người khiến những người này có vẻ không hấp dẫn. 24. Bạn bắt đầu nhìn thấy tương lai của bạn với anh ấy Nếu anh ấy là một phần trong tất cả các kế hoạch của bạn cho tương lai, đó là một dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu anh ấy. Bạn thậm chí có thể đã lên kế hoạch cho đám cưới trong mơ của mình với anh ấy vì bạn thấy mình không có ai khác ngoài anh ấy. 25. Bạn cảm thấy nó trong xương của bạn Cuối cùng, bạn chỉ cần biết nó. Bạn biết điều đó trong trái tim mình, và trong não bạn biết rằng anh ấy là người dành cho bạn. Bạn có thể cảm nhận được sự kết nối sâu sắc đó, và mỗi inch trong bạn đều thấm đẫm tình yêu thương của anh ấy. Bản năng của bạn hét lên để giữ lấy anh ta và không bao giờ để anh ta đi. Đừng để anh chàng này trượt đi. Bạn cần phải suy nghĩ về mối quan hệ của mình và tìm kiếm các dấu hiệu của sự yêu mến để hiểu liệu chúng có biểu hiện điều gì đó hơn là sự hấp dẫn hay không. Bạn sẽ biết mình đang yêu khi nghĩ về anh ấy, tìm kiếm anh ấy ở khắp mọi nơi và bị cuốn hút bởi mọi thứ anh ấy làm. Bạn có thể muốn đi ra khỏi con đường của mình để có mặt anh ấy và trở nên ý thức về vẻ ngoài của bạn. Bạn có thể cảm thấy những thay đổi trong hành vi của mình và thấy mình đang cố gắng hết sức để được yêu thương trở lại. Sự say mê chỉ là tạm thời, nhưng nếu bạn đang yêu, tất cả những gì quan trọng là một người mà bạn không thể ngừng nghĩ đến. Con trỏ chính Tình yêu và sự mê đắm thường bị nhầm lẫn. Nó có thể cho thấy rằng bạn đang yêu anh ấy nếu bạn đang tìm kiếm anh ấy ở khắp mọi nơi, không thể ngừng nghĩ về anh ấy hoặc có thể nói chuyện với anh ấy hàng giờ. Cảm thấy bay bướm, liên tục nghĩ về anh ấy và nhiều dấu hiệu khác cho thấy bạn yêu anh ấy khi bạn cuộn xuống. Hai tab sau thay đổi nội dung bên dưới.
Tên truyện Tôi yêu anh ấy Tác giả Lý Bất Hỏa "Năm nay là năm thứ mười mà chúng tôi yêu nhau, tôi ở bên cạnh anh ấy mười năm, sóng to gió lớn gì cũng đã trải qua, lại chẳng nghĩ đến cuối cùng lại thua bởi mấy tiếng 'anh' của một kẻ khác." Chương 1 1. Nồi canh phát ra tiếng sôi ùng ục, bóng khí nổi lên, tôi gải lửa, bỏ hai muỗng muối vào torng nồi, lại dùng muôi khuấy vài cái, sau đó liền tắt bếp đậy nắp lại. Còn chừng mười lăm phút nữa Bặc Linh sẽ trở về, nếu không có gì ngoài ý muốn, trên tay anh ấy sẽ có thêm một bó hoa hồng đỏ, sau đó hôn tôi một cái, đưa hoa hồng cho tôi, còn nói, chúc mừng kỉ niệm mười năm. Canh trong nồi được múc ra bát, hương thơm tỏa khắp bốn phía, tôi đặt chén canh lên bàn cơm, ngồi trên ghế sô pha chờ Bặc Linh về. Hôm nay là kỉ niệm tròn mười năm chúng tôi kết hôn, tôi rất vui, anh ấy hẳn cũng giống vậy. Chúng tôi ở bên cạnh nhau mười năm rồi. Canh dần nguội lạnh, bên trên đóng một màng mỏng. Cảnh cửa "kẽo kẹt" một tiếng bị người ta đẩy ra, tôi từ trong giấc ngủ bừng tỉnh lại, chạy ra chỗ huyền quan. Trong tay Bặc Linh có một bó hoa hồng, thấy tôi chạy đến vội đưa bó hoa cho tôi, nói "Chúc mừng kỷ niệm!" Tôi nhận hoa, ngửi thử một chut1m sau đó nhón chân hôn lên môi Bặc Linh một cái, nói "Mười năm rồi." Bặc Linh ôm lấy tôi, cúi đầu ngậm lấy môi tôi, tôi nếm được giữa môi lưỡi của anh có mùi hương rượu gạo. Tôi mở mắt ra, trong lúc lơ đãng tôi nhìn thấy nơi nếp cổ áo của anh bị nhăn một chút. Tôi giơ tay ra vuốt phẳng cho anh, bỗng nhiên cảm thấy sửng sốt, bởi vì tôi nhìn thấy chỗ cổ áo Bặc Linh có một dấu hôn. Tôi cùng Bặc Linh đã mấy ngày chưa thân thiết. Nụ hôn này là nụ hôn thứ tư của bọn tôi trong tháng này. Cho đến bây giờ tôi vẫn không tin được rằng, Bặc Linh ngoại tình. 2. Bặc Linh ăn canh, khen tay nghề tôi tiến bộ rồi, trù nghệ của tôi vẫn không tốt như cũ, chén canh này nấu vẫn chua xót như cũ, chỉ là Bặc Linh an ủi tôi thôi. Bắc Linh ăn xong chén canh rồi, dùng khăn giấy lau miệng của mình, lại nói "Lần tới làm canh dưa nha em?" Tôi cười nói "Được." Tôi biết, canh dưa tôi sẽ làm không có quá nhiều dầu mỡ, hơn nữa cũng dễ tiêu hóa một ít. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau xem phim, tôi nằm trong lồng ngực Bặc Linh, ngẩu nhiên sẽ ngẩng đầu hôn môi với anh, anh ấy sẽ ôm lấy tôi, dùng tay xoa xoa xương quai xanh của tôi, nơi đó có một nốt ruồi, người ta gọi là viên chí, đây cũng là nơi mà Bặc Linh thích nhất, anh ấy rất thích hôn nơi đó, hôm nay cũng chẳng ngoại lệ. Tôi ngửa đầu, đầu của anh chôn ở xương quai xanh của tôi, răng anh nhẹ hàng cắn vào xương quai xanh, nơi đó thoáng chốc đỏ ửng lên. Lúc động tình anh liền cởi hết quần áo của tôi, thế nhưng một tiếng chuông điện thoại reo lên phá hủy hết tất cả, tôi thấy Bặc Linh đi ra khỏi đây nhận điện thoại, sau đó lại quay về, nói với tôi "Thật xin lỗi, công ty có việc gấp." Tôi đã mặc quần áo xong rồi, hỏi anh "Đã trễ thế này rồi, còn có chuyện gì chứ?" Anh ấy nói "Còn một ít viêc 5phai3 sửa lại." Tôi gật gật đầu, nói "Được, nhớ chú ý an toàn." Tôi đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn bóng dáng của Bặc Linh biến mất phía sau cánh cửa, đáy lòng nguội lạnh. Bặc Linh từng nói với tôi, dù anh ấy bận thế nào cũng sẽ không bận vào ngày kỷ niệm, bởi vì đây là ngày của chúng tôi, nhưng chính anh ấy lại nuốt lời. Có lẽ, ngày này chẳng còn là ngày của chúng tôi nữa. Chương 2 3. Hôm sau lúc tôi thức dậy rồi, Bặc Linh vẫn chưa về, tôi làm xong bửa sáng rồi ngồi bên bàn chờ, kim đồng hồ chuyển đến số mười, tôi gọi điện thoại cho Bặc Linh. Gọi mười cuốc điện thoại, anh ấy chẳng nhận dù chỉ một cuốc. Tôi cố nén đau lòng mà đem bữa sáng đầy dầu mỡ kia quăng đi, sau đó rửa chén thật sạch, ngồi trong phòng khách chờ Bặc Linh. Buổi chiều ba giờ, Bặc Linh cuối cùng cũng trở lại. Tôi không hỏi anh ấy vì sao không nhận điện thoại của tôi, chỉ châm cho anh một ly cà phê. Bộ dáng của anh có chút thất thần, nhanh chóng uống hết cà phê. Hoàn toàn quên mất chuyện trước giờ anh chưa từng uống cà phê bao giờ. Anh ấy hỏi tôi đã ăn chưa? Tôi nói, ăn rồi. Anh gật gật đầu nói "Buổi tối còn có việc bận, anh chợp mắt một chút đã." Tôi "ừ" một tiếng, trãi giường trong phòng ngủ cho anh xong, nhìn anh cởi giày, chui vào trong chăn. Thoạt nhìn anh thật sự rất mệt, mở to hai mắt mệt mỏi, duỗi tay ôm tôi lên giường. Tôi đóng của phòng ngủ lại, cũng lên giường, tôi bị anh ôm trong ngực, thân thể có chút nóng bỏng, tôi gối đầu lên cánh tay anh, anh cúi đầu, trán chúng tôi chạm nha, tôi hôn hôn anh, nói "Ngủ đi." Đang lúc giữa trưa, thời gian tựa như dừng lại khi môi tôi chạm vào khuôn mặt ấy, đây đã là năm thứ mười mà chúng tôi bên cạnh nhau, nhưng tôi lại cảm thấy tôi hình như đi không nổi nữa rồi. 4. Ngủ một giấc cũng chẳng thể an ổn, lúc tôi tình lại cũng vừa lúc Bặc Linh mở to mắt, anh lúc vừa thức dậy có chút cáu, chân mày cau chặt, trong chốc lát mới đỡ một chút. Tôi hỏi anh ấy buổi tối muốn ăn gì? Bạch Linh nhìn lịch trên tường nói "Em tự tìm gì ăn đi? Buổi tôi anh còn có chút việc." "Rất gấp sao?" Tôi hỏi. Chúng tôi đã rất lâu rồi không cùng nhau ăn một bữa cơm chiều. Anh ấy xoa xoa đầu tóc ngủ đến xù lên của tôi "Rất gấp, đừng lo lắng, có khả năng sẽ về hơi trể một chút." Tôi thấy điện thoại của anh phát sáng, anh vội vàng cầm lấy, gõ chữ, sau khi gửi tin đi rồi mới cất điện thoại di động vào trong túi, cầm quần áo trên giá của mình mặc vào người, sau đó anh quay đầu lại nửa quỳ trên giường hôn môi tôi, nói "Ngoan, đừng đi lung tung." Âm thanh đóng cửa vang lên từ ngoài phòng khách, tôi liền bò xuống giường, mặc một chiếc áo khoác đơn giản, sau đó mang giày đi ra khỏi cửa. Bặc Linh vừa đi vừa nhìn điện thoại, tốc độ không nhanh, anh ấy quá mức mê mẩn nhìn vào điện thoại thế nên chẳng hề phát hiện ra tôi đang đi sát sau lưng anh ấy, tôi bắt một chiếc taxi đi sát theo anh, trên đường, tôi gửi tin nhắn hỏi anh đến công ty sao? Lúc lâu sau Bặc Linh mới trả lời tin nhắn của tôi, anh trả lời bằng giọng nói. "Đúng vậy, gần đây công ty rất bận, thường xuyên tăng ca." Tôi trả lời [Chú y an toàn. "] Xe đi vào trong khu náo nhiệt, đáy lòng tôi càng lúc càng trầm, tuy rằng tôi đến công ty Bặc Linh không nhiều lần lắm, nhưng công ty anh ấy ở đâu không phải tôi không biết, nơi này rõ ràng chẳng phải công ty anh. Xe dừng lại trước cửa một quán bar, tôi nhìn thấy Bạch Linh xuống xe, tôi cũng vội trả tiền cho tài xế rồi xuống xe. Vừa đến cửa quán bar tôi đã cảm nhận được ầm ĩ truyền ra từ bên trong. Ngọp trong vàng son. Kỳ quái là ánh sáng cứ không ngừng dừng lại trên mặt người khác, âm thanh không quá lớn, nhưng cũng khiến người ta cảm giác đinh tai nhứt óc. Tôi vừa vào cửa liền nhìn thấy Bặc Linh. Nói đúng hơn là nhìn thấy Bặc Linh và một cậu tra trẻ khác đang ngồi trên đùi anh. Thật sự rất kỷ quái, âm thanh trong quán bar rõ ràng lớn như vậy, thế nhưng cách xa như vậy mà tôi vẫn có thể nghe thấy cậu trai kia gọi Bặc Linh một tiếng" anh ơi". Tôi không nhìn rõ mặt cậu ta, lại nhìn thần sắc của Bặc Linh. Anh ấy đang cười. Anh ấy hẳn là rất say mê. Rất mê mẩn. Cậu ta ôm cổ anh, ngữa đầu hôn lên. Bặc Linh duỗi tay chế trụ ót của cậu ta, bọ họ cứ thế hôn nhau, khó mà tách rời. Tôi sờ sờ vệt đỏ trên xương quai xanh mình, nửa tiếng trước môi của Bặc Linh còn đang gặm cắn xương quai xanh tôi, thế nhưng bây giờ anh lại cùng cậu trai trẻ kia trằn trọc bên nhau. Thật sự đáng buồn cười. Chương 3 Tôi đỏ mắt. Tôi nhìn bọn họ tách ra, nhìn cậu con trai kia dựa vào lòng ngực của anh ấy, nhìn bọn họ uống từng ly từng ly rượu ngọt, nhìn người kia đè chồng lên thành ly mà anh vừa uống, khối đá xoay tròn chạm vào vách ly thủy tinh tạo nên âm vang rất khẽ, sau đó Bặc Linh đoạt lấy rượu trong tay cậu ta, uống sạch. Tôi bỗng nhớ đến tối hôm qua tôi cùng Bặc Linh môi kề môi, cũng nếm được mùi hương rượu giống vậy, thì ra cho đến bây giờ anh đều lén tôi uống rượu như vậy. Trong quán bar long ngư hỗn tạp, mà tôi lại mặc quần áo ở nhà nhìn qua thật sự có chút chẳng giống người thường, có người muốn đùa giỡn tôi, thừa dịp tôi không chú ý mà vuốt ve eo tôi, tôi thất kinh nhảy dựng, trừng mắt nhìn hắn ta, người nọ hình như đã say rượu rồi, mặt bị rượu làm cho đỏ hổng, muốn lôi kéo tay tôi, tôi tránh hắn ta, nói "Đừng chạm vào tôi!" Con ma men kia làm sao ngeh tôi nói chuyện, sức lực của hắn ta lớn vô cùng, hắn ta lại muốn lôi tay của tôi, bên cạnh có người ồn ào bảo hắn ta nhanh lên, tay tôi bị nắm đến phát đay, ở trong thị giác của tôi, vẫn có thể nhìn thấy Bặc Linh và cậu con trai kia, cậu ấy hình như liếc mắt nhìn sang bên này một chút, chỉ chỉ về phía tôi, bảo Bặc Linh nhìn xem. Tôi lập tức thoát thân, cũng cho con ma men này thêm cơ hội, hắn ta ôm lấy tôi, mùi rượu hôi tanh phủ xung quanh tôi, khiến tôi có chút buồn nôn. Con ma men kia muốn hôn tôi. Tôi đấm vào bờ vai của hắn ta, kêu lên "Không cần." Mọi người chung quanh chẳng ai muốn giúp tôi cả, bọn họ đều nhìn xem chuyện cười. Tôi nhìn thấy Bặc Linh đi đến, tim của tôi trùng xuống, bởi vì anh ấy vẫn nắm chặt tay cậu trai kia, cậu ấy kêu "Anh ơi, anh nhìn xem." Tôi cứ nghĩ bản thân mình là một tên hề đang nhảy nhót để người ta xem, thế nhưng anh ấy vẫn thờ ơ. Mãi cho đến khi con ma men kia muốn kéo áo tôi lên tôi mới cắn lên vai hắn ta, chạy đi. Mà lúc này Bặc Linh cũng dường như tỉnh khỏi mộng mà buông tay cậu trai kia ra. Trước mắt tôi chỉ có một mảnh mông lung, tôi trước sau chẳng thể nào nhìn rõ gương mặt của cậu trai kia, nhưng mà gương mặt của Bặc Linh thật sự vô cùng rõ ràng, anh ấy hỏi tôi sao lại đến nơi này. Thế nhưng tôi lại hỏi một đằng trả lời một nẻo "Bặc Linh, anh thích cậu ấy sao?" Bặc Linh không nói chuyện. Tôi cười cười, sau đó nhanh chóng tách đám người rồi chạy ra ngoài quán bar, trời mới biết tốc độ của tôi nhanh đến mức nào, sau khi tôi chạy ra ngoài rồi mới phát hiện tôi đang đứng trên gai lộ chẵng quen biết, chỉ có thể nhìn thấy từng hàng từng hàng xe đang chạy. Xa hoa trụy lạc trong đêm sâu. Tôi nghe thấy tiếng Bặc Linh gọi tôi "Đàm Xuân, Đàm Xuân, em dừng lại đi." Tôi không ngừng lại, cũng không muốn thấy Bặc Linh, cũng chẳng muốn gặp cậu trai kia. Tôi không muốn nhìn thấy bọn họ hôn môi, cũng chẳng muốn thấy bọn họ nắm tay nhau. Đó là Bặc Linh của tôi, nhưng sao trong lòng ngực của anh ấy lại có người khác rồi? Chương 4 6. Tôi cứ chạy về phá trước, cái gì cũng chẳng nghĩ đến, cái gì cũng chẳng muốn nghe. "Phanh!" một tiếng thật lớn, tôi cảm thấy bản thân mình rất đau. Bên tai là tiếng gào to của vạ vật, tựa như là tiếng gông cùm xiềng xích vang lên từ vực xây, tiếng xe ô tô quẩn quanh ở màng nhĩ, trước mắt lại có mùi máu tanh nồng. Tôi đứng ở giữa đường cái, nhẹ nhàng quay đầu lại nhìn Bặc Linh. Vẻ mặt anh ấy chẳng thể tin nổi nhìn tôi, sau đó nhanh chóng chạy đến trước mặt tôi. Trên người tôi dính nhớp rất khó chịu, tôi có chút vô lực, bản thân cố gắng mở to hai mắt, nhưng mà thật sự đau quá. Bặc Linh mơn trớn gương mặt tôi, tôi thấy trong lòng bàn tay anh ấy có cái gì đó ương ướt màu đỏ, thì ra tôi sắp chết rồi. Tài xế đâm trúng tôi luống cuống chạy đến, vội vàng phủ bỏ quan hệ "Là tự cậu ta đụng vào, tôi không có cố ý." Tôi hơi hơi mỉm cười, thật sự là mắt tôi mù rồi, mắt mù rồi nên mới tìm Bặc Linh, mắt mù rồi nên mới mất đi tính mạng. Tôi cố hé môi, suy yếu nói "Bặc Linh, em đau quá." "Tim em thật sự rất đau." Tôi không nhìn thấy rõ mặt của cậu trai trẻ kia, thế nhưng trong đầu của tôi vẫn quanh quẩn hai tiếng anh ơi của cậu ta. Năm nay là năm thứ mười chúng tôi bên cạnh nhau, thế mà lại là năm cuối cùng, tôi cùng anh qua mười năm, sóng to gió lớn gì cũng đã trải qua rồi, thế nhưng lại bại vì mấy tiếng anh ơi. Tôi nói với Bặc Linh "Có phải anh không cần em nữa phải không?" Bặc Linh lau máu trên mặt tôi, lắc đầu nói "Không phải, anh cần em mà, Đàm Xuân, anh cần em, em đừng ngủ." Tôi cười khổ "Anh gạt em, hai người hôn môi, mặt trời của em hôn người khác rồi, thế giới của em bỗng nhiên chẳng còn ánh sáng nữa." Tôi đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, đôi mắt chẳng mở ra nổi, xung quanh quá ồn ào, hình như là xe cứu thương đến, cũng có thể là mấy kẻ đến xem náo nhiệt, trước khi tôi nhắm mắt, tôi đã nói với Bặc Linh một câu "Em không cần anh nữa." ' "Em không cần anh nữa, Bặc Linh." Gương mặt của tôi dường như chạm trúng vài giọt nước mắt nóng bỏng, theo bên má trượt xuống, khóe môi cũng dính vài giọt, chạm lên đầu lưỡi tôi, có chút mặn. Hình như là Bặc Linh khóc rồi. Nhưng mà tôi chẳng thể mở mắt ra nữa. 7. Cuối cùng.. Tôi dường như biến thành một sợi khói mỏng giữa nhân gian, nhìn bọn họ cưng chiều yêu thương nhau, mà tôi chỉ là một sợi khói của lữ khác qua đường.. Chương 5 8. "Cắt, qua." Đàm Xuân bò dậy từ trên đất, tùy tiện lau má giả trên mặt, Bặc Linh đỡ cậu ấy dậy, quan tâm hỏi cậu "Không sao chứ?" Đàm Xuân lắc lắc đầu, nói "Không sao cả." Đạo diễn từ một bên đi đến, khem hai người "Hai người diễn thật tốt, bọn tôi xem đến ngây người." Đàm Xuân ngượng ngùng lắc lắc đầu, nói "Là kịch bản của đạo diễn tốt." Bặc Linh đi từ một bên qua choàng tay ôm lấy bả vai của Đàm Xuân, cũng nói "Là đạo diễn nâng đỡ bọn tôi." Đàm Xuân ngẩng đầu nhìn Bặc Linh, gật đầu nói "Là đạo diễn nâng đỡ bọn tôi" Sau khi diện xong hai người cùng nhau ra về, Đàm Xuân chui vào trong xe, nửa tiếng sau, Bặc Linh cũng lên xe. Trong xe, Bặc Linh hôn cậu, xương quai xanh lại bị gặm còn lại dấu hồng, cậu ôm lấy Bặc Linh, bảo anh nhẹ một chút. Bặc Linh ngẩng đầu, cắn cắn môi cậu, nói "Trong phim còn chưa làm xong, dù sao cũng phải làm xong đúng không?" Đàm Xuân thầm mắng một tiếng, đồ lưu manh. Sau đó cậu bị tha lên trên giường. 9. Nồi canh phát ra tiếng sôi ùng ục, bóng khí nổi lên, tôi gải lửa, bỏ hai muỗng muối vào trong nồi, lại dùng muôi khuấy vài cái, sau đó liền tắt bếp đậy nắp lại. Còn chừng mười lăm phút nữa Bặc Linh sẽ trở về, nếu không có gì ngoài ý muốn, trên tay anh ấy sẽ có thêm một bó hoa hồng đỏ, sau đó hôn tôi một cái, đưa hoa hồng cho tôi, còn nói, chúc mừng kỉ niệm mười năm. Canh trong nồi được múc ra bát, hương thơm tỏa khắp bốn phía, tôi đặt chén canh lên bàn cơm, ngồi trên ghế sô pha chờ Bặc Linh về. Hôm nay là kỉ niệm tròn mười năm chúng tôi kết hôn, tôi rất vui, anh ấy hẳn cũng giống vậy. Chúng tôi ở bên cạnh nhau mười năm rồi. Canh dần nguội lạnh, bên trên đóng một màng mỏng. Cảnh cửa "kẽo kẹt" một tiếng bị người ta đẩy ra, tôi từ trong giấc ngủ bừng tỉnh lại, chạy ra chỗ huyền quan. Bên ngoài nắng sớm mờ mờ. 10. Người trước mặt có chút nóng, Bặc Linh cứ vậy ôm lấy tôi, anh ấy vẫn đang ngủ say, tôi hơi giãy dụa một chút muốn đứng dậy, thế nhưng Bặc Linh trong vô thức lại bẩm bẩm tự nói "Cục cưng à, em ngủ tiếp một chút đi." Tôi "ừm" một tiếng, cũng chẳng biết anh ấy có nghe thấy không. Tư thế ôm nhau thế này có chút mệt, tôi nhẹ nhàng nghiêng người, thế nhưng lại thấy trên tủ quần áo có một bó hoa hồng, trong khoảng khắc mùi hương đó quanh quẩn trong chóp mũi, đáy lòng tôi lạ có một đóa hoa tình yêu nhẹ nhàng nở rộ. Tôi cười, xoay người ôm hôn Bặc Linh. Anh ấy mở to mắt, gắt gao ôm lấy tôi, hỏi "Sao vậy?" Tôi nói "Mười năm rồi a." Bặc Linh nhẹ nhàng xoa tóc của tôi, sau đó hôn giữa trán tôi. Tôi nghe thấy anh ấy nói "Đây là mười năm của chúng ta." Không có ngoại tình, không có phản bội, chỉ có tình yêu và lãng mạn. Đây là năm thứ mười của bọn tôi. ngược luyến tình hữu độc chung đam mỹ
Trong nhà của người con trai mình yêu thầm bấy lâu, tôi bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Có lẽ là mới tắm xong, tóc vẫn còn đang rỏ nước, hai má còn thấp thoáng những phiếm hồng. Phòng ngủ vẫn mở cửa, bên trong là một màu đen tối đến ám muội. Thật khó để không tưởng tượng đến những chuyện đã xảy ra giữa hai người bọn họ. Tôi thậm chí đã mơ hồ ngửi được mùi t/anh t/ưởi trong không trung. Tiêu Hoài ơi là Tiêu Hoài, chàng trai em thích 10 năm nay, ngày hôm nay đã làm chuyện ấy với một người con gái khác. Tình yêu em nuôi nấng một thập kỷ, vào khoảnh khắc này, cuối cùng cũng rồi. 1. Tiêu Hoài xảy ra tai nạn, gãy chân phải, ít nhất phải nằm viện một tháng. Thời gian này việc sinh hoạt của anh tương đối mất tự do, phải có người ở bên chăm sóc. Dưới sự thúc giục của mẹ, tôi đem lồng cháo đã được nấu nhuyễn đến phòng bệnh của anh. Tiêu Hoài quả nhiên là người có tiền, một mình một phòng cơ đấy. Tôi không nhịn được mà cảm thán. Anh đang đọc sách, nghe thấy tiếng động thì chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía tôi. Không lâu trước đó tôi còn thề thốt rằng sau khi đơn phương bày tỏ xong sẽ không đeo đuổi anh nữa, kết quả không được bao lâu đã lại xuất hiện trước mặt anh rồi. Đứng ở cửa phòng bệnh, tôi không khỏi có chút ngại ngùng. Những lời như thế bấy nhiêu năm nay không biết tôi đã nói bao nhiêu lần, để đến sau này, Tiêu Hoài đối với cái gọi là “quyết tâm” của tôi trở nên “miễn dịch”, ngày hôm ấy sau khi nói xong từ tận sâu trái tim mình, tôi thậm chí đã nhìn thấy sự ngạo mạn cùng giễu cợt từ sâu trong đôi mắt anh. Thực ra nói là nhiều lần, nhưng chính thức cũng chỉ có ba lần thôi. Mỗi một lần thỏa hiệp thất bại đều khiến anh càng chắc chắn rằng tôi không thể rời xa anh được. Nhưng anh không biết rằng, mỗi một lần tôi thất vọng đến tột cùng, buồn bã đến tột cùng là thật, cả suy nghĩ muốn từ bỏ cũng là thật. Lần này tôi nhận ra, hóa ra mình cũng chẳng thích anh nhiều đến thế. Vốn dĩ tôi đã không muốn đến, thế nhưng mẹ tôi nói, “Công việc của con có thể linh động về mặt thời gian, vừa hay có thể chăm sóc Tiểu Hoài. Nhiều năm làm hàng xóm, thằng bé cũng coi như anh trai con rồi, khi ở ngoài cũng nên giúp đỡ lẫn nhau chứ.” Lời từ chối vẫn chưa kịp thốt ra thì mẹ Tiêu Hoài lại gọi điện tới, nhỏ nhẹ nhờ tôi tới chăm nom anh. Tôi nói, “Nhưng Tiêu Hoài có bạn gái rồi ạ.” “Bạn gái? Tiểu Hoài có bạn gái lúc nào hả cháu?”, đầu dây bên kia không giấu được sự kinh ngạc. Mấy phút sau, mẹ tôi lại gọi điện tới, “Cô bảo rằng cô hỏi rồi, Tiêu Hoài nói nó làm gì có bạn gái, con hiểu lầm rồi.” “...”, anh ấy chỉ là không muốn nói với mọi người mà thôi. Mở nắp lồng cháo ra, hương vị hải sản trong phút chốc lan tỏa khắp căn phòng. Tôi múc một bát rồi chuyển qua cho anh, anh nhìn tôi một cái, biểu tình nặng nề. Chỉ ăn thử một miếng, ăn liền phát hiện ra điều không đúng, “Mua cháo hàng?” Tôi gật đầu, tìm một cái ghế ngồi xuống, “Thời gian gấp quá, em không kịp nấu.” “Anh cứ ăn tạm đi, lần sau em sẽ tự mình nấu.” Nấu cháo hải sản tương đối phức tạp, chỉ tính nguyên liệu đã tới 4, 5 loại, còn xử lý rồi chế biến nữa, nếu đổi lại là lúc trước, chắc tôi cũng chẳng tiếc gì mà dành cả mấy tiếng đồng hồ để chuẩn bị cho anh đâu… Không bao lâu sau, Trần Kỳ tới. Cô vừa cười vừa nói, “Tiêu Hoài, em mang cháo cho anh này, là em tự tay làm đấy.” Hôm nay, Trần Kỳ mặc một chiếc váy body bó sát. Điều đáng nói là, lần đầu tiên gặp mặt, Tiêu Hoài đã khen cô ấy rằng, “Em rất thích hợp với kiểu váy này.” Đối nghịch hoàn toàn, cũng là tôi, cũng là kiểu váy như thế, những chàng trai khác đều nhìn không rời mắt, duy chỉ có anh là nhăn mày nhăn mặt, “Đang yên đang lành sao em lại ăn mặc kì quái như thế?” Bởi vì câu nói này, cho đến thận bây giờ tôi vẫn không hay mặc váy. Sau đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, phải là một cô gái như thế nào mới nhận được hai từ “thích hợp” từ miệng Tiêu Hoài. Cuối cùng rút ra kết luận, Trần Kỳ rất gầy nhưng chỗ cần đầy đặn thì lại rất đầy đặn, cộng thêm mái tóc đen suôn mượt nữa, váy nào diện lên người cô ấy mà không “thích hợp” cơ chứ. Thế là tôi điên cuồng giảm cân, nhịn ăn đến xanh tái mặt mày, kết quả giảm còn chưa đến 41kg. Gia Gia mắng tôi rằng, “Mày có trắng hơn cô ấy, eo có nhỏ hơn cô ấy, ng/ực có lớn hơn cô ấy, xương mai có đẹp hơn cô ấy, người đàn ông không có cảm xúc với mày thì vẫn không có cảm xúc thôi, mày vẫn chưa chịu tỉnh à?” Tôi hiểu hết, nhưng tôi không còn cách nào khác. Chiếc váy mà Trần Kỳ đang mặc chẳng khác bao nhiêu so với chiếc váy mà tôi đã từng, thế nhưng Tiêu Hoài không có bất kì chút thành kiến nào. Quả nhiên, kỳ quái không phải ở chiếc váy mà ở người mặc nó! “Cảm ơn, nhưng anh vừa mới ăn rồi”, Tiêu Hoài đặt bát xuống. “À, vâng”, Trần Kỳ có chút thất vọng. Tôi đỡ lồng cháo từ tay cô ấy rồi nói, “Không sao, tối nay có thể hâm lại rồi ăn cũng được.” Như vậy, tôi đỡ phải tốn công rồi. Tiêu Hoài nhìn tôi một cái rồi tiếp tục tán gẫu với Trần Kỳ, bọn họ nói chuyện, tôi ngồi một bên nghịch điện thoại. Tiêu Hoài rõ ràng rất chu đáo với cô ấy, còn cẩn thận chuyển cho cô ấy một tấm thảm để che đùi nữa. Tôi nằm dài trên bàn, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Reads 316,488Votes 21,585Parts 60Complete, First published Dec 06, 2015Table of contentsChương 1- Ánh sáng tuyệt đẹp/灯光绚烂。Tue, Dec 22, 2015Mon, Feb 8, 2016Chương 3 - Lần đầu gặp gỡTue, Dec 8, 2015Chương 4 - Suy nghĩ của Phác Xán LiệtMon, Dec 21, 2015Thu, Dec 24, 2015Chương 6 - Tảng đá trong lòng anhThu, Dec 31, 2015Chương 7 - Cơ duyên xảo hợpSun, Jan 3, 2016Chương 8 - Hai đường thẳng song songSun, Jan 3, 2016Sun, Jan 3, 2016Chương 10 - Lần đầu lộ diệnMon, Jan 4, 2016Chương 11 - Bạch Hiền, trở về nơi đó điThu, Jan 7, 2016Thu, Jan 14, 2016Chương - Ông nội 2Sun, Jan 24, 2016Chương 13 - Chỉ còn lại một mìnhTue, Jan 26, 2016Mon, Feb 1, 2016Chương 15 - Em vẫn nguyện ý chấp nhận tôi sao?Tue, Feb 2, 2016Chương 16 - Em đang ở đâu?Thu, Feb 4, 2016Chương 17 - Về sau đã có tôi bên emFri, Feb 5, 2016Chương 18 - Quan tâm tôi sao?Mon, Feb 8, 2016Chương 19 - Là người xấuTue, Feb 9, 2016Chương 20 - Câu chuyện của Khánh ThùSat, Feb 13, 2016Wed, Feb 24, 2016Chương 22 - Nhắn tin không phải style của Phác Xán LiệtTue, Mar 1, 2016Chương 23 - Đứa ngốc nàySun, Mar 6, 2016Chương 24 - Đêm khuya nặng tâm tưThu, Mar 10, 2016Chương 25 - Từng bước tiến về phía emTue, Apr 5, 2016Chương 26 - Để tôi chăm sóc cho emFri, May 27, 2016Chương 27 - Cuộc sống vợ chồng chỉ cần như thếTue, Jun 21, 2016Chương 28 - Sinh nhật Phác Xán Liệt1Wed, Jul 27, 2016Chương 29 - Sinh nhật Phác Xán Liệt2Wed, Jul 27, 2016Chương 30 - Sinh nhật Phác Xán Liệt3Wed, Aug 10, 2016Chương 31 - Sinh nhật Phác Xán Liệt4Wed, Aug 10, 2016Chương 32 - Tuổi thơ như câu chuyện trong lòngSun, Oct 23, 2016Chương 33 - Lại tiến thêm một bướcSun, Oct 23, 2016Chương 34 - Lật lại một trang sách cũThu, Jun 8, 2017Thu, Jun 8, 2017Chương 36 - Anh muốn nghe câu chuyện này không?Wed, Aug 30, 2017Chương 37 - Phác Xán Liệt thực ra là kẻ lưu manh a!Wed, Aug 30, 2017Chương 38 - Dấu hiệu chẳng lànhSat, Jan 20, 2018Chương 39 - Tâm tư Độ Khánh ThùSat, Jan 20, 2018Chương 40 - Có em thật tốtSat, Mar 31, 2018Tue, Apr 10, 2018Chương 42 - Có chút vấn đềMon, Apr 30, 2018Tue, May 1, 2018Chương 44 - Tâm sự ưu ưuFri, May 4, 2018Sat, May 26, 2018Chương - Anh dám phụ Bạch Hiền? Tue, Jun 12, 2018Chương 46 - So với chết càng khó chịu Wed, Jun 13, 2018Chương 47 - Chỉ cần là em muốnWed, Jun 20, 2018Chương 48 - Sẽ ổn thôi HSun, Jun 24, 2018Thu, Jul 12, 2018Sat, Jul 14, 2018Chương 50 - Một đêm khó ngủThu, Jul 26, 2018Chương 51 - Chờ hết đêm nayFri, Aug 31, 2018Chương 52 - Phương Chi HàngSat, Oct 13, 2018Chương 53 - Ký lai chi, tắc an chiMon, Dec 10, 2018Wed, Jan 23, 2019Thu, Jan 24, 2019Chương 56 - Kết thúc ThượngMon, Mar 25, 2019Sun, Apr 5, 2020《明明我是如此爱你》- RÕ RÀNG TÔI YÊU EM NHƯ VẬY Author 今天菠萝有点贤 Editor hingockhanh + Moon Canmilia Rating Ngược, HE. Main ChanBaek, KaiSoo phụ Trạng thái 56 chương Bản gốc Hoàn Bản edit HOÀN RỒI NHA MN HUHU EDIT CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. CÁC BẠN VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER VÀ MANG BẢN DỊCH RA NGOÀI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. XIN CẢM ƠN! Bản dịch có tại acc Wattpad Hingockhanh và trang wordpress may also likeYou may also like
Thông tin bài hátTên bài hát Em Yêu Anh Nhiều Lắm Ca sĩ Bảo Thy Sáng tác Bảo Thạch Album Kí Ức Của Mưa Ngày ra mắt 01/11/2010 Thể loại Việt Nam, Nhạc TrẻBao năm trôi qua anh vẫn yêu em Dù chuyện tình mình giờ đi xa lắm Và trái tim không thuộc về nhau Đêm đêm nằm mơ anh trông thấy anh Như vuốt ve môi mềm Được có em trong vòng tayNhưng hôm nay em đã đi rất xa Để lại một mình anh ôm thương nỗi nhớ Và tiếc thương khi ta còn nhau Anh biết giờ đây mình không thể trở lại bên nhau Thì xin những giấc mơ thôi đừng về Đừng mang hơi ấm của ngày tháng quaVì trái tim anh yêu em nhiều lắm Hạnh phúc bên em không thể nào quên Vì anh đã quá vô tâm người ơi Để hạnh phúc mãi đánh rơiNgười hãy thứ tha cho anh lần nữa Cuộc sống cho em thêm bao buồn đau Và anh xin chúc em luôn bình yên Cùng người yêu tốt với em trong cuộc đời hôm nay.
rõ ràng anh ấy yêu thầm tôi