xấu ca nhi làm ruộng ký

Xấu ca nhi làm ruộng ký [ Trọng sinh ] audio, Mới Cập Nhật: Chương 0107 108, Tấn giang VIP 2017-01-09 20:00:56 xong xuôi Văn chương cơ bản tin tức Văn chương loại hình: Nguyên bản - thuần ái - lịch sử tưởng tượng - ái tình Tác phẩm phong cách: Ung dung Bạn đang đọc truyện Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký của tác giả Tả Mộc Trà Trà Quân. Hứa Thanh là người sống ở thời kì mạt thế, vì chút sơ suất mà lạc đường, sau đó bị tang thi nghiền chết, Không ngờ hắn lại có thể sống lại mà còn xuyên đến một thế giới chỉ toàn Đam Mỹ [Edit] Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký - Tả Mộc Trà Trà Quân Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi TieuMun1911, Lý Trường Phong: Ta muốn giết Tạ ca nhi, phải làm sao đây! Discuss, Rlim0123, Nganly90 và 85 người khác thích bài này. TieuMun1911, 27 Tháng mười một 2021 Tặng xu #75 Bạn đang đọc truyện Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký của tác giả Tả Mộc Trà Trà Quân. Hứa Thanh là người sống ở thời kì mạt thế, vì chút sơ suất mà lạc đường, sau đó bị tang thi nghiền chết, Không ngờ hắn lại có thể sống lại còn xuyên đến một thế giới chỉ toàn là nam này, hắn thì trở thành ca nhi. (trùng sinh ) xấu ca nhi làm ruộng kí Romance [[ trùng sinh ] xấu ca nhi làm ruộng kí ] Đặc biệt cường điệu công quân không thánh mẫu, phúc hắc chủ a ! Tốt xấu vẫn là nam nhân, cố tình ca nhi vẫn là toàn thôn xấu nhất một ca nhi, nhưng lại là cô nhi, bất quá chìm đắm trong Partnersuche Für Akademiker Und Singles Mit Niveau. Chỉnh sửa cuối 5 Tháng tám 2021 Chương 52 Edit Tiểu Mun TieuMun1911 Tạ ca nhi cố sức chống tay đẩy người đứng lên, bên hông truyền đến nóng rát đau đớn, đây là vết thương khi bị Khâu Đại mạnh mẽ khiêng lên, mặt vô biểu tình nhìn La Kiều cùng Khâu Đại trước mắt cấu kết với nhau làm việc xấu, trong mắt tất cả đều là phẫn hận. La Kiều quở trách Khâu Đại vài câu, quay đầu lại liền nhìn thấy ánh mắt Tạ ca nhi, "Ai nha, Khâu Đại này chính là người thích nói giỡn, Tạ ca nhi ngươi cũng đừng đa tâm, hôm nay cũng không còn sớm, ngươi, có thể đi rồi." Tạ ca nhi nghe xong cũng không rời đi ngay, mà chậm rãi tới gần La Kiều, "Chuyện này liền xong rồi?" Vô duyên vô cớ bị bắt vào đây, thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện lớn! Kết quả chỉ nói một câu "Ngươi có thể đi rồi!" như vậy liền xong. Khâu Đại vừa nghe lời này trên mặt lộ ra tươi cười đáng khinh, "Tạ ca nhi đây là luyến tiếc đi? Ta cũng không có gì, chính là tiểu tình nhân này của ta, hắn ghen, chúng ta lần sau lại tụ một chỗ cũng không muộn a." Tạ ca nhi nghe xong quả thật cực kỳ ghê tởm! La Kiều đã sớm quen cách làm người của Khâu Đại, giữa hai bọn họ mà nói đều là cả hai cùng muốn, bên tình bên nguyện, những lời này hắn nghe cũng không có gì, nhưng Tạ ca nhi làm sao có thể nhẫn! "Ngươi câm miệng!" La Kiều thấy biểu tình kia của Tạ ca nhi, cũng biết nếu cứ để Khâu Đại tiếp tục hồ nháo, nói không chừng đối phương chó cùng rứt giậu, đối với chuyện của bọn họ cũng sẽ bị đưa ra ánh sáng! Nghĩ đến đây, La Kiều vội vàng nói ra lời giảng hòa, "Ngươi nói gì vậy! Còn không xin lỗi Tạ ca nhi! Chuyện này vốn cũng là ngươi không đúng! Còn không nhanh lên!" Khâu Đại nhìn La Kiều quay lưng về phía Tạ ca nhi đưa mắt ra hiệu cho mình, cũng biết nên một vừa hai phải, liền hạ giọng xin lỗi Tạ ca nhi, còn nói cái gì phu lang đi mấy ngày rồi, hắn nhớ mong đến lợi hại, thế nên nhìn thấy Tạ ca nhi mới làm ra loại chuyện vô liêm sỉ bực này. Tạ ca nhi làm sao có thể không hiểu hai người này đang đánh chủ ý gì, hắn chỉ cần đem chuyện Khâu Đại làm với mình, còn có quan hệ giữa Khâu Đại cùng La Kiều nói đi ra ngoài, đối phương sẽ thân bại danh liệt, nhưng dù vậy hắn cũng không chiếm được chỗ nào tốt, nghĩ tới cha mẹ trên mặt tràn ngập lo lắng cùng đau lòng, Tạ ca nhi chỉ có thể nghiến chặt hàm răng, nuốt oán hận xuống bụng! Nhìn bóng dáng Tạ ca nhi rời đi, La Kiều cười như không cười nhìn Khâu Đại, Khâu Đại tiến tới ôm La Kiều cười làm lành nói "Làm sao, ghen?" La Kiều nhìn Khâu Đại vẻ mặt vô lại, vung một cái tát ở trên mặt Khâu Đại. "Ngươi phát điên cái gì?" Khâu Đại vuốt vuốt mặt, gầm lên với La Kiều, dùng sức đánh như vậy trên mặt khẳng định để lại dấu vết! Buổi tối hôm nay làm sao hắn có thể đi tìm tiểu quả phu thôn bên cạnh! "Ta chính là muốn đánh tỉnh ngươi! Đừng dính tới người không thể dính! Ngươi chắc cảm thấy sống đủ lâu rồi nên muốn đi tìm chết, nhưng ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa!" La Kiều nói xong liền nổi giận đùng đùng phất tay áo rời đi, Khâu Đại muốn đem hắn giữ lại cũng không có cách nào giữ được, ca nhi này cũng không vừa đâu, đắc tội hắn cũng không có trái ngon ăn, bất quá, Khâu Đại dùng sức xoa xoa mặt, hôm nay hắn xác thật suy xét không chu toàn, làm sao lại hạ thủ với Tạ ca nhi đây! Lâm Phương Lương vừa mới vào thôn liền thấy Tạ ca nhi một mình đứng ở trên đường, "Làm sao vậy?" Tạ ca nhi vừa nghe thấy âm thanh của Lâm Phương Lương, quay đầu lại nhìn hắn, trong lòng đột nhiên cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, "Không có gì." Lâm Phương Lương nhìn Tạ ca nhi, chậm rãi tiến đến gần, sau đó lấy ra một cái hộp gỗ từ trong lồng ngực, cầm lấy tay Tạ ca nhi đem hộp gỗ đặt trên tay hắn, Tạ ca nhi nhìn hộp trong tay, trong lòng cảm thấy khẩn trương, hành động rõ ràng như vậy, hắn sao lại không đoán ra đây là chuyện gì. "Qua mấy ngày nữa, ta liền tới cửa cầu hôn." Lâm Phương Lương càng khẩn trương hơn so với Tạ ca nhi, hắn sợ Tạ ca nhi không đáp ứng mình, sợ muốn chết, khi nói chuyện hai mắt gắt gao nhìn kỹ biểu tình Tạ ca nhi, chỉ sợ sẽ bỏ lỡ tất cả biểu tình của người đối diện. Tạ ca nhi nắm hộp gỗ trong tay, khóe mắt phiếm hồng, ông trời cho hắn một lần sinh hoạt thất bại, lại vì hắn mở ra một con đường đi tới cánh cổng hạnh phúc lớn hơn. "Nghe ngươi." Lâm Phương Lương quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, nhìn khóe miệng Tạ ca nhi nhẹ nhàng gợi lên một nụ cười, trong lòng nóng đến lợi hại! Hắn đáp ứng rồi! Hắn đáp ứng rồi! "Ta, ta lập tức liền trở về chuẩn bị!" Nói xong liền lảo đảo nghiêng ngả, vô cùng gấp gáp chạy đi, Tạ ca nhi nhìn hành động của Lâm Phương Lương, có chút buồn cười rồi lại không nỡ cười, người này là thật tâm đối đãi tốt với hắn. Truyện được đăng tải duy nhất tại dembuon chấm vn, hãy ủng hộ dịch giả bằng cách đọc ở trang web chính thống. Cám ơn các bạn đã ủng hộ! Khi Tạ thẩm tới báo tin vui còn nói rõ ngày lành để thành thân, Hứa Thanh cũng cao hứng cho Tạ ca nhi, "Yên tâm, ta cùng Trường Phong nhất định đến!" Tạ thẩm thần sắc vui vẻ dâng cao cáo biệt Hứa Thanh chạy nhanh về nhà, ngày lành định ở năm ngày sau, cần phải chuẩn bị thật tốt! "Tiểu tử kia cũng thật là giỏi." Lý Trường Phong bội phục tốc độ của Lâm Phương Lương, Hứa Thanh thì lại suy nghĩ đến lúc đó đưa cái lễ gì mới tốt đây. "Ngươi đã quên? Ta có thể làm mộc nha!" Lý Trường Phong cảm thấy đã đến thời điểm dùng tới nghề của mình rồi, lập tức tỏ rõ suy nghĩ lòng! Lần thứ hai gả ca nhi sẽ không làm gia cụ gì đó làm của hồi môn, cho nên Tạ gia cũng không tìm người làm của hồi môn, bọn họ sẽ tăng lên số lượng tiền bạc cùng những thứ khác, sẽ không để ca nhi nhà mình gả đi bị người ta nói lời dèm pha. Hứa Thanh nhìn Lý Trường Phong, đột nhiên nhớ tới có thể làm một đôi tân nhân phu phu tiểu oa bằng gỗ! "Ngươi biết dùng gỗ làm người nhỏ không?" Này nếu có thể làm được, cũng không chỉ còn là vấn đề lễ vật cho Tạ ca nhi! Đây còn là một cơ hội kinh doanh lớn a! Ngụy lão nhị cùng La Kiều làm gia cụ đều do Lý Trường Phong làm, trong thôn cũng biết chuyện nhà bọn họ sẽ làm nghề mộc, một tháng này cũng đã tiếp nhận được hai nhà trong thôn tới làm của hồi môn, cũng coi như là kiếm lời một số tiền, đối phương cũng cảm thấy vừa lòng, người trong thôn này tới cửa dò hỏi cũng nhiều hơn, tốt xấu gì cũng tạo ra được một cái thanh danh! Lý Trường Phong cẩn thận hỏi Hứa Thanh cách làm "Tiểu oa", suy nghĩ một chút liền nói "Có thể thử xem." "Được! Chiều nay chúng ta liền vào núi đi tìm vật liệu gỗ!" Chỉ cần có hy vọng, vậy thì đi làm, Hứa Thanh sâu sắc tán thành. Buổi chiều hai người Lý Trường Phong lên núi lại gặp phu phu Từng gia, so với lần trước gặp mặt, lần này bầu không khí có chút xấu hổ. Từ khi Lý Trường Phong tiếp nhận làm gia cụ cho hai nhà trong thôn, Từng bà tử chính là mấy trăm lần, mấy ngàn lần không vui đối với nhà bọn họ! Mỗi lần đi ngang qua cửa nhà Hứa Thanh đều sẽ một mình lảm nhảm không ngừng nói lời chua ngoa, chọc đến Tiểu Bảo đem hắn xếp vào danh sách "Nguy hiểm", hiện tại chỉ cần thấy Từng bà tử, mặc kệ khoảng cách có xa hay gần, đều sủa không ngừng như điên, nếu không phải Hứa Thanh răn dạy nó không thể tùy tiện cắn người, nó đã sớm muốn xông lên thử chút mùi vị "Thịt người"! "Hai vợ chồng son lại đi dạo núi a!" Từng thúc đi trước một bước vừa nhìn thấy Lý Trường Phong cùng Hứa Thanh vẫn như cũ cười tủm tỉm chào hỏi hai người bọn họ, Từng bà tử nghe lời này, vừa lúc quay đầu liền đối diện với đôi mắt đen nhánh của Hứa Thanh, nháy mắt hắn liền gục mặt xuống dưới, sắc mặt cũng không còn tốt nữa. Hứa Thanh mỉm cười đáp lại Từng thúc, còn Từng bà tử sắc mặt đối với bọn họ không phải thật tốt, một cái liếc mắt cậu cũng không cho, "Từng thúc đang tìm vật liệu hả." Lý Trường Phong cũng gật đầu chào hỏi Từng thúc, cũng giống với Hứa Thanh không nói một lời với Từng bà tử vốn không để ý tới bọn họ. Từ khi biết Lý Trường Phong bắt đầu làm nghề mộc, Từng bà tử là một bụng khí, nguyên bản trong thôn chỉ có một nhà bọn họ làm nghề này, sinh ý không có trở ngại, nhưng Lý Trường Phong bọn họ lại dùng loại gỗ màu đỏ làm gia cụ, khiến người trong thôn đều tò mò vội vàng tới cửa dò hỏi. Cũng không sợ vật liệu gỗ này chưa từng có người dùng tới để làm gia cụ rốt cuộc có nguy hại hay không! Càng đáng giận hơn chính là Lý Trường Phong tiếp nhận làm hai cái gia cụ kia lẽ ra là của Từng gia bọn họ, vừa mới nghe được tin tức xong liền đi vào cổng Hứa gia, khi đi ra ngoài cũng đã đem gia cụ giao cho Lý Trường Phong làm, điều này càng làm cho Từng bà tử tức đến muốn nổ phổi luôn rồi! "Đúng vậy, vật liệu gỗ trong nhà không đủ, phải đi lên núi chặt về dự bị." Hứa Thanh dư quang thoáng nhìn Từng bà tử lôi kéo gỗ Tùng, trong lòng sáng tỏ, nếu muốn mọi người đều học theo, thay đổi vật liệu gỗ khác làm gia cụ còn cần một thời gian. "Vậy các người tiếp tục đi, chúng ta đi dạo loanh quanh." Tuy rằng Từng bà tử thái độ không tốt, nhưng Từng thúc lại là một gương mặt tươi cười, có câu nói rất hay, duỗi tay không đánh người đang cười. "Đi đi, Đi đi." Từng thúc xua xua tay với hai người Hứa Thanh, lại bắt đầu tiếp tục bận rộn, Từng bà tử thấy Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong đi xa, mới thấp giọng oán giận với Từng thúc "Làm sao lại không cho ta nói chuyện!" Vừa rồi nhiều lần hắn muốn nói chuyện, đều bị hán tử nhà mình dùng ánh mắt ngăn lại. Từng thúc sao lại không hiểu biết tính nết phu lang nhà mình, tuy rằng cái miệng hắn nhiều chuyện chút, nhưng bản tính không xấu, đối với người trong nhà cũng là đào tim đào phổi đối đãi, lần này Hứa gia làm nghề mộc, hắn là cảm thấy ảnh hưởng sinh kế nhà mình, trong lòng sốt ruột, khó tránh khỏi có chút xúc động. "Ngươi có thể nói được lời gì tốt, còn không phải lại là mấy lời vô dụng." Thấy Từng bà tử lôi kéo có chút khó khăn, Từng thúc liền lấy ra một khúc trong bó gỗ đưa qua, tự mình tới kéo, miệng Từng bà tử cong lên, "Ngày xưa trong thôn cũng chỉ có một nhà chúng ta làm nghề mộc, nhưng hiện tại! Ngươi nói ta có thể cười rộ lên đối với bọn họ sao?" "Cảm thấy không vui khi chúng có thể làm nghề mộc?" Từng thúc có chút buồn cười chỉ vào Từng bà tử, "Này cũng coi như là có người kế nghiệp, chờ đến khi ta không còn nữa, trong thôn còn có người làm mộc, mặc kệ là đối với ai cũng đều là chuyện tốt, ngươi a, đừng mãi khắt khe như vậy." Từng bà tử sinh được hai ca nhi, đều đã gả đi ra ngoài, cũng không ai có thể kế thừa tay nghề này của Từng thúc, Lý Trường Phong sẽ làm nghề mộc, đối với Từng thúc mà nói cũng coi như là giải quyết một đoạn tâm sự, hắn cũng sợ đến khi mình đi rồi, trong thôn muốn làm gia cụ phải đi tìm người ở ngoài thôn, lộ trình xa không nói, giá cũng cao. Từng bà tử im lặng không nói, tiếc nuối lớn nhất đời này của hắn chính là không thể sinh cho Từng gia thêm một người có thể truyền hương khói, Từng thúc lại không bằng lòng thu đồ đệ, đây còn không phải là hoang phế sao. Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong lần này đi vào sâu trong núi hơn lần trước, nhưng không đi được bao lâu đã tới địa phương có nhiều động vật hoạt động, lần trước một mình Hứa Thanh dựa vào không gian nên đi nơi nào cũng được, nhưng lần này đi cùng Lý Trường Phong, cậu cũng không thể chơi trò "Biến mất", cho nên Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong cũng chỉ đi vào sâu bên trong một chút. "Ta muốn ăn thịt thỏ." Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong ngồi xổm trong bụi cỏ cao tới nửa người, nhìn con thỏ béo mập nhảy nhót ở đối diện, Hứa Thanh không tiếng động nói với Lý Trường Phong. Chỉnh sửa cuối 5 Tháng tám 2021 Chỉnh sửa cuối 5 Tháng tám 2021 Chương 55 Edit Tiểu Mun TieuMun1911 "Có! Có thai?" Lý Trường Phong không tin vào tai mình, tâm tình đột nhiên dâng cao rồi lại đột nhiên hạ xuống thấp, thật sự là quá kích thích, hắn nghe thấy tin tức này vẫn còn hoảng hốt, hắn cúi đầu nhìn về phía bụng nhỏ vẫn còn bằng phẳng của Hứa Thanh, thật cẩn thận vươn tay đặt lên trên nhẹ nhàng sờ sờ, nơi này, đang dựng dục cốt nhục chí thân của bọn họ, "Tức phụ nhi." Lâm Phương Lương sờ sờ cái mũi, cũng chân thành chúc phúc nói "Chúc mừng ngươi, Lý nhị ca, ta đã định làm cha nuôi đứa nhỏ này rồi nha!" Tạ ca nhi cũng theo đó gật đầu, "Ta cũng muốn nhận làm hài tử nuôi đây, ta vào trong nhà hầm chút cháo trắng, ngươi ở đây chiếu cố Thanh ca nhi thật tốt a." Nghe Lý Trường Phong nói hôm nay Hứa Thanh đã ói sạch sẽ, chờ lát nữa tỉnh lại nhất định sẽ đói bụng. Lý Trường Phong đứng lên, cong lưng với Tạ ca nhi cùng Lâm Phương Lương, "Cảm ơn." Lâm Phương Lương vội vàng nâng Lý Trường Phong dậy, "Ngươi làm gì vậy! Chút chuyện này không đáng giá để ngươi đối đáp với huynh đệ chúng ta như vậy! Này không phải xem thường chúng ta sao!" Tạ ca nhi thấy Lý Trường Phong khom lưng nháy mắt liền tránh đi, "Đúng vậy, hai nhà chúng ta còn cần nói lời khách sáo như vậy sao, ta cũng đã không để ý mặt mũi nói phải nhận làm hài tử rồi!" Lý Trường Phong lắc đầu, vươn tay vỗ vỗ bả vai Lâm Phương Lương, nhìn Hứa Thanh nằm ở trên giường, "Với ta mà nói, không có gì có thể so sánh, việc hắn an toàn quan trọng hơn." Bọn họ không hiểu được, khi nghe Hứa Thanh bị bệnh khó trị, hắn có bao nhiêu bàng hoàng, cỡ nào bi thương, cái gì hắn cũng không cần, chỉ duy nhất một điều hắn không thể mất đi là người hắn yêu nhất. Lâm Phương Lương nhìn trong mắt Lý Trường Phong chứa đầy thâm tình đối với Hứa Thanh, phi thường nghiêm túc nói "Ta đương nhiên hiểu rõ, tức phụ nhi ta cũng là mạng của ta." Tạ ca nhi quả thật không muốn thấy da mặt dày của Lâm Phương Lương. "Ta đi về trước." Lý Trường Phong thấy Tạ ca nhi rời đi rồi, lôi kéo Lâm Phương Lương ra cửa phòng, thấp giọng hỏi "Tức phụ nhi ta thân thể rốt cuộc thế nào? Chính là mang thai cũng không lợi hại như vậy a!" "Có chút cảm lạnh, đây cũng là điểu ta đang muốn nói cho ngươi, người có thai tốt nhất không nên dùng thuốc, bằng không đối với người có thai hay hài tử trong bụng đều không tốt, chỉ cần đem mồ hôi bức ra ngoài, qua vài lần thì tốt rồi." Lâm Phương Lương vừa mới nói xong, phía trước cửa hàng liền có người tới xem bệnh, "Ta đi làm việc trước, chờ Hứa tẩu tỉnh lại thì làm ấm chân cho hắn, ta sẽ quay lại nhìn thêm một chút." Lý Trường Phong gật đầu, quay trở lại trong phòng, lẳng lặng chờ Hứa Thanh tỉnh lại. Hứa Thanh mơ một giấc mộng, trong mộng là địa phương non xanh nước biếc, một mình cậu nơi nơi tìm kiếm Lý Trường Phong, nhưng vô luận cậu có kêu lớn như thế nào, kêu lớn ra sao, tìm kiếm rất lâu cũng đều không thấy thân ảnh Lý Trường Phong, dần dần cậu càng ngày càng sốt ruột, đột nhiên, cậu nghe thấy một âm thanh thanh thúy của lục lạc hài tử, làm tâm trạng cậu đang buồn bực cũng dần dần dịu xuống. Cậu chậm rãi tới gần bụi cỏ phát ra âm thanh, lại phát hiện một tiểu oa trắng trẻo mập mạp, toàn thân trần truồng nằm ở bên trong bụi cỏ tươi tốt, tay nhỏ bắt lấy nhánh cỏ bên người muốn cho vào trong miệng ngậm, tiếc rằng tiểu oa mập mạp tay quá ngắn, với không tới, cái miệng nhỏ bĩu lên một cái, Hứa Thanh sợ hắn khóc, lập tức khom lưng muốn bế tiểu oa lên, ai biết thời điểm cậu sắp đụng tới tiểu oa, tiểu oa lại đột nhiên biến mất, Hứa Thanh đột nhiên bừng tỉnh lại. "Tức phụ nhi, sao rồi." Lý Trường Phong thấy Hứa Thanh tỉnh lại, vội vàng cẩn thận nâng Hứa Thanh dậy, giúp cậu xoa xoa mồ hôi trên trán, lại bưng lên chén cháo Tạ ca nhi đem tới, cẩn thận thổi nguội xong mới bắt đầu đút cho Hứa Thanh ăn. Hứa Thanh từ khi tỉnh lại liền cảm thấy toàn thân vô lực, nhận thấy được hoàn cảnh xung quanh lạ lẫm, dựa vào lồng ngực quen thuộc lại an tâm, nghe lời nói quan tâm bên người, cậu định há miệng nói chuyện, nhưng chén cháo đưa tới trước mắt khiến lời muốn nói ra bị ngăn lại, "Ngươi trước rót cho ta chén nước, ta súc miệng." Lý Trường Phong đặt chén cháo xuống, chạy đi lấy chén nước trở về, cho Hứa Thanh súc miệng xong mới lại bắt đầu cho Hứa Thanh uống cháo. Hứa Thanh uống cháo cũng có thể cảm nhận được nam nhân trước mắt vui mừng, "Có chuyện gì vui sao? Còn có nơi này," Hứa Thanh hít hít cái mũi, không trung truyền tới hương vị dược liệu nhè nhẹ, "Là Lâm gia hiệu thuốc đi." Lý Trường Phong lấy ra khăn tay giúp Hứa Thanh lau khóe miệng, "Chuyện vui phi thường lớn, là Ngô thúc đưa chúng ta lại đây." Hứa Thanh nghĩ mình khẳng định đã ngủ không ít thời gian, này không phải để cho người ta chờ sao? "Ngô thúc đâu?" "Ta nói thúc ấy đi về trước, chúng ta trở về lại tìm xe khác cũng được, có ta đây." Lý Trường Phong đỡ Hứa Thanh nằm xuống giường, còn mình thu thập chén đũa. Hứa Thanh thấy hơn phân nửa cháo còn dư lại, nghĩ tới Lý Trường Phong hôm nay bị mình lăn lộn quá sức, cơm trưa làm xong cũng không kịp ăn, liền mở miệng nói "Giữa trưa ngươi cũng không kịp ăn, ăn chút đi." Lý Trường Phong thấy bộ dáng Hứa Thanh quan tâm mình, trong lòng mềm đến rối tinh rối mù, liền ở dưới mí mắt Hứa Thanh, đem cháo dư lại đều uống sạch sẽ, mới đem chén đi rửa, cất chén rồi trở lại trong phòng. "Ngươi còn chưa nói có chuyện gì vui đâu." Hứa Thanh lúc này tuy rằng toàn thân vô lực, nhưng tinh thần lại cực tốt, nhớ tới Lý Trường Phong còn chưa nói với mình tin vui, liền tiếp tục truy vấn. Lý Trường Phong ngồi ở mép giường, kéo tay Hứa Thanh cùng vươn tới bụng nhỏ của Hứa Thanh, cuối cùng nhẹ nhàng đặt tay ở trên bụng cậu, cúi đầu ôn nhu nhìn Hứa Thanh, "Tức phụ nhi, chúng ta có hài tử." Hứa Thanh nghe xong trợn mắt há mồm, nhìn Lý Trường Phong vẻ mặt nghiêm túc cùng vui mừng, bàn tay đặt ở bụng được bàn tay to của Lý Trường Phong bao trùm, sững sờ xoa xoa cái bụng vẫn còn phẳng lì như trước, "Không đúng a! Ta, ta đây.." Hứa Thanh đầu óc mơ hồ, cũng không biết mình nên nói cái gì, nói như thế nào. Lý Trường Phong nhìn thấy sự luống cuống ở trong mắt Hứa Thanh, khom lưng hôn hôn chân mày Hứa Thanh, "Là sự thật, mấy ngày nay ngươi ăn không ngon, đều là do chuyện này gây ra." Truyện được đăng tải duy nhất tại hãy ủng hộ dịch giả bằng cách đọc ở trang web chính thống. Cám ơn các bạn đã ủng hộ! Tạ ca nhi vừa nghe Hứa Thanh tỉnh lại, liền cầm y phục sạch sẽ tiến vào, "Tỉnh rồi a, đã cảm thấy tốt hơn chút nào chưa?" Hứa Thanh ngơ ngác nhìn Tạ ca nhi, "Ta, có?" Tạ ca nhi nghe vậy nở nụ cười, "Còn không phải sao, tới, trên người ra mồ hôi không thoải mái, đem y phục thay đi." Lý Trường Phong vội vàng nói lời cảm tạ, tiếp nhận y phục, nâng Hứa Thanh dậy chuẩn bị giúp Hứa Thanh thay. Tạ ca nhi vừa thấy cảnh này, khẽ cười, mở cửa phòng đi ra ngoài, hắn cũng không muốn ở chỗ này làm chướng mắt. Chờ Lý Trường Phong vụng về giúp Hứa Thanh đổi y phục xong, lúc này Hứa Thanh mới hoàn toàn tiếp thu mình thật sự hoài thai hài tử ở trong bụng. Từ khi cậu cùng Lý Trường Phong hoàn toàn tâm ý tương thông, cậu đã nỗ lực thuyết phục mình thật sự có thể sinh được hài tử, lại không ngờ rằng ngày này tới nhanh như vậy, cậu cũng không cảm nhận được trong bụng nhiều hơn cái gì, sinh mệnh thật sự quá thần kỳ. "Còn muốn ngủ nữa không?" Lý Trường Phong xoa xoa đầu Hứa Thanh, nhẹ giọng hỏi, Hứa Thanh lắc đầu, ngủ cũng nhiều rồi, đầu cũng đã có chút choáng váng, không muốn ngủ tiếp. Đột nhiên, phía trước hiệu thuốc truyền đến một trận tiếng hô to, Hứa Thanh vội vàng ngồi dậy, "Có chuyện gì vậy? Mau đi xem một chút." Lý Trường Phong dặn dò vài tiếng xong mới đi ra ngoài. Mã bà tử đỡ Mã Phú Quý mặt mũi bầm dập đi vào hiệu thuốc Lâm gia, "Đại phu! Mau tới nhìn hài tử nhà ta một cái! Cái tên lòng dạ độc ác kia sao có thể xuống tay tàn nhẫn như vậy a!" Lâm lão đại phu kêu Lâm Phương Lương đứng im tại chỗ, chính mình đi qua nhìn thương thế Mã Phú Quý. "Đều là vết thương ngoài da, dưỡng hơn nửa tháng là tốt rồi." Mã Phú Quý quả thật không muốn ngẩng đầu, mấy ngày nay hắn cùng Dương Tiểu Xuân cãi nhau, kết quả cuối cùng chính mình bị đánh một trận, hơn nữa nhiều lần đều thích vả mặt hắn trước, hắn quả thật là không còn mặt mũi, cũng không dám ngẩng đầu nhìn người khác. Lâm Phương Lương đứng ở bên quầy thuốc liền nhìn rõ thảm trạng của Mã Phú Quý, đùa nghịch dược liệu trên tay, càng thêm cảm thấy mình cùng Lý Trường Phong giúp Mã Phú Quý dắt mối một ca nhi "Cường tráng" như vậy quả thật chính là diệu kế tuyệt vời a! Tạ ca nhi vừa mới đi ra, đã bị Mã Phú Quý gọi lại. "Tiểu, Tiểu Vũ?" Mã Phú Quý vẫn luôn cảm thấy người này đặc biệt quen thuộc, nhưng mà Tiểu Vũ không phải hẳn là nên ở nhà sao? Làm sao lại xuất hiện ở chỗ này, lại còn đứng ở bên cạnh một hán tử, bộ dáng cực kỳ thân mật. Tạ Vũ cũng không nghĩ tới sẽ gặp được Mã Phú Quý dưới tình huống như vậy, bất quá hắn vẫn gật đầu lễ phép với Mã bà tử cùng Mã Phú Quý. Mã bà tử vừa thấy Tạ Vũ cũng ở đây. Hắn liền bĩu môi, "Ngươi làm sao lại ở chỗ này." Tạ ca nhi còn chưa nói gì, Lâm Phương Lương liền dùng âm thanh sang sảng lớn tiếng của hắn nói "Tức phụ nhi ta, tất nhiên phải ở bên cạnh ta." Mã Phú Quý quýnh lên, đột nhiên đứng dậy, "Ngươi thành thân?" Tạ ca nhi gật đầu, cũng không nói tiếp, mà cúi đầu biểu thị mình không muốn nói tiếp về chuyện này, Mã Phú Quý nhìn Tạ ca nhi cúi đầu xuống, trong lòng hoàn toàn không ngờ đến. Hắn còn cho rằng Tạ ca nhi sẽ chờ cơ hội thích hợp tới tìm hắn cầu hòa, nào biết! Aizz! Mã bà tử vừa nghe Tạ ca nhi mới rời đi không được bao lâu lúc này lại tái giá đến hiệu thuốc nhà này, lập tức nhảy dựng lên, chỉ tay vào Tạ ca nhi mắng to "Ta nói ngươi làm sao lại luôn cùng nhi tử ta phân giường ngủ đâu! Nguyên lai chính là ngươi đã có người bên ngoài!" Tạ ca nhi vừa nghe lời này, ngẩng đầu, gắt gao nhìn thẳng Mã bà tử. "Ngươi đừng nghĩ rằng ai cũng xấu xa đê tiện như vậy!" Lâm Phương Lương trực tiếp đem Tạ ca nhi che chở ở phía sau, không vui nhìn Mã bà tử, "Miệng thối muốn nói lời hay cần phải uống vào mấy thang thuốc! Bất quá ta thấy bệnh tình này của ngươi thật nghiêm trọng, chính là cả đời uống thuốc cũng trị không được tật xấu miệng thối!" Mã bà tử sao có thể nhịn được trào phúng cỡ này, cả đầu bốc khói muốn tiến lên xử lý Lâm Phương Lương, Mã Phú Quý vội vàng vươn tay giữ chặt lại, "Mẹ! Thôi! Chúng ta trở về đi." Nếu trên mặt hắn không có thương tổn còn có thể ở trước mặt Tạ ca nhi ồn ào, xoát một chút cảm giác tồn tại, nhưng mà hiện tại mặt hắn lại mang bộ dáng sưng như đầu heo, Tạ ca nhi cũng đã khôi phục, khuôn mặt hồng hào, cực kỳ xinh đẹp giống như thời điểm năm đó bọn họ tân hôn, hắn không có biện pháp ngẩng cao đầu, quả thật là mất mặt muốn chết! Mã bà tử liều mạng giãy giụa, "Ngươi nói mê sảng cái gì đó! Là hắn nói chuyện miệng không sạch sẽ! Hắn nói mẹ ngươi là ta miệng thối! A? Ta miệng thối sao? Thối sao? Ngươi buông ta ra! Buông ta ra! Hôm nay ta nhất định phải xé rách miệng tiểu tử này, cho hắn biết rốt cuộc ai mới là miệng thối!" Chỉnh sửa cuối 6 Tháng tám 2021 Chỉnh sửa cuối 6 Tháng tám 2021 Chỉnh sửa cuối 6 Tháng tám 2021 chủ thụ cường x cường he làm ruộng ngọt sủng sinh tử trọng sinh đam mỹ Trạng thái chủ đề Đã bị khóa *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Tiểu Mun Trần Khải đột nhiên quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy đệ ca nhi nhà mình rũ đầu, thanh âm có chút không đúng! Vội bỏ cái cuốc trong tay xuống, bước nhanh đi đến bên người Trần Hồng, nâng đầu đối phương lên, đập vào mắt là một đôi mắt đẫm lệ."Tại sao khóc?!" Trần Khải vừa định lau nước mắt cho Trần Hồng, lại thấy trên tay mình đầy bùn do sửa chữa cái cuốc dính lên, tức khắc không biết phải làm sao, "Đừng khóc! Đừng khóc! Là đại ca không tốt, đệ ca nhi ta tốt như vậy, khẳng định gả chính là tốt nhất!" Trần Hồng muốn cười một cái với ca ca đang quan tâm mình, chính là kéo như thế nào cũng kéo không ra độ cong khóe miệng, trong lòng hắn tất cả đều là Lý Trường Phong định ra hôn sự, nước mắt ngăn không được chảy xuống."Ca ca...!Ta, ta không có việc gì..." Trần Hồng vừa nói chuyện vừa khóc, hắn muốn ngừng khóc cũng ngừng không được...!Trần Khải trong lòng dâng lên từng đợt khó chịu, thầm hận Đều do mình lắm miệng! "Ai nha, đây là làm sao vậy?! Ngươi tránh ra, tới, đệ ca nhi, cùng đại tẩu nói một chút là chuyện gì xảy ra a? Có phải hay không ca ca khi dễ ngươi!!" Mới vừa cắt cỏ heo trở về đến nhà Trần Khải tức phụ liền nhìn thấy trong sân nhà mình, Trần Hồng khóc thút thít, mà nam nhân nhà mình còn ở kia đứng ngốc! Đứng bất động không an ủi Trần Hồng không nói, còn không lau nước mắt cho Trần Hồng! Đem Trần Khải không rõ ràng tình huống đẩy ra, tức phụ Trần Khải đau lòng nghĩ. Khi tức phụ Trần Khải gả về đây, Trần Hồng mới bảy tám tuổi, hơn nữa gả ngần ấy năm tức phụ Trần Khải cũng không sinh được hài tử, cho nên đối với Trần Hồng ngoan ngoãn hiểu chuyện liền đem trở thành hài tử của mình mà yêu thương chăm sóc, lúc này nhìn Trần Hồng ngày thường trên khuôn xinh đẹp luôn là tràn đầy mỉm cười dịu dàng đang khóc như bị người ức hiếp, tức phụ Trần Khải trong lòng thật không dễ chịu! "Không có, đại tẩu, là ta tự mình khóc, không biết tại sao liền khóc! Chuyện này không liên quan ca ca!" Trần Hồng lôi kéo tay đại tẩu, chứng minh trong sạch cho Trần Khải, tức phụ Trần Khải trừng mắt nhìn vẻ mặt áy náy của Trần Khải, đem Trần Hồng đang khóc thút thít kéo vào phòng của Trần thấy Trần Khải như vậy hắn liền biết đệ ca nhi khóc khẳng định nguyên nhân do Trần Khải! Trong lòng Trần Khải cũng rất khó chịu, hắn chính là thuận miệng nói, như thế nào liền...! Đem rổ đựng đồ thêu rơi trên mặt đất khi Trần Hồng rời đi nhặt lên, phủi sạch bụi bẩn dính lên, cầm tới nhà chính, suy nghĩ một chút, Trần Khải tay chân nhẹ nhàng đem tai ghé sát vào tường nhà chính, muốn nghe xem bên trong có động tĩnh gì."Làm gì ở đây! Đi ra ngoài! Đi ra ngoài! Còn chưa đủ loạn a!" Tức phụ Trần Khải vừa mở cửa phòng ra liền nhìn thấy bộ dáng muốn nghe lén của Trần Khải."Ách, được thôi, đệ ca nhi còn khóc không? Giúp ta nói lời xin lỗi, ta, ta xuống đi xuống ruộng..." Nhìn Trần Khải tay chân loạn xạ đi khỏi nhà chính xong, tức phụ Trần Khải lúc này mới bất đắc dĩ đóng lại cửa này Hứa Thanh cho heo con ăn xong, lại cầm thùng gỗ chạy đến bờ sông, lần này cậu cũng là dùng linh tuyền dụ dỗ cá, bởi vì cậu đi hiệu thuốc bốc thuốc về uống, cho nên ăn nhiều một chút cá uống linh tuyền, cũng rất tốt để khôi phục hiệu quả! Lần này được mùa sáu con! Cậu đem cá về nhà, vừa mới khóa cổng xong thì có người gõ Thanh không chút suy nghĩ, đem thùng cá đặt ở bên cạnh giếng cách đó không xa, liền đi mở cổng."Aaaa!" Hứa Thanh mới vừa mở cửa đã bị Tạ thẩm dơ đồ vật lên trước mắt dọa nhảy dựng! "Ngươi đứa nhỏ này, thuốc cũng không lấy!" Nhìn bộ dáng Hứa Thanh vỗ ngực, Tạ thẩm nhếch miệng cười, "Dọa ngươi rồi đi! Ha ha ha!" Hứa Thanh âm thầm trợn mắt, có ai sẽ không bị đồ vật đột nhiên xuất hiện ở trước mắt hù dọa nhảy dựng a! Bất quá, mấy ngày nay ở thế giới này an nhàn thành quen, tính cảnh giác cũng giảm đi rất nhiều! "Aiz, Tạ thẩm đừng đi vội, mau tiến vào, ta vừa mới bắt mấy con cá đây! Mau lấy mấy con trở về!" Hứa Thanh thấy Tạ thẩm mới tới cửa một lát liền đã vội đi bèn nghe lời này, Tạ thẩm dưới chân lưu loát đánh cái vòng, theo Hứa Thanh vào trong sân."Không phải nói chứ, ngày đó ăn cá ngươi làm, ta liền nghĩ chính mình làm thử xem, kết quả vẫn luôn không nhớ tới mà đi bắt cá! Tạ thúc ngươi cũng thật là, ta không nhớ, hắn cũng không biết đi bắt đem về!" Tạ thẩm mặt mày hớn hở nhìn bên trong thùng nước có mấy con cá tung tăng bơi lội, trong lòng thoải mái, đây chính là thịt a! "Thẩm chỉ cần làm giống như lời ta nói, bảo đảm hương vị ngon, nhớ phải rải chút bột hoa tiêu ta cho thẩm, đúng rồi, nếu trong nhà có rượu cũng có thể cho vào, nhưng đừng cho nhiều, cũng có tác dụng loại bỏ mùi tanh của cá!" Hứa Thanh nghĩ đến giữa trưa hôm nay ở trong nhà Tạ thẩm ăn cơm, nghe Tạ thúc nói ngày thường cũng thích uống rượu, trong lòng vừa động, hắn sao có thể quên mất rượu cũng có tác dụng khử đi mùi tanh rất tốt, đáng tiếc nhà cậu không có, bất quá, có thể chính mình nhưỡng a! Hứa Thanh ánh mắt đen nhánh sáng lên, đây chính là cơ hội để kinh doanh a! "Được được được, này lão Tạ cũng phải ngoan ngoãn lấy ra bảo bối hắn giấu đi a!" Tạ thẩm không thích mùi rượu, cố tình Tạ thúc còn mỗi ngày đều phải uống một ngụm, rơi vào đường cùng, Tạ thúc cũng chỉ đành đem rượu cất ở nơi một mình mình biết, tránh để Tạ thẩm nhìn thấy, ngày thường cũng là thỉnh thoảng lấy ra uống."Thanh ca nhi ở nhà sao?" Đang lúc Tạ thẩm cùng Hứa Thanh trò chuyện thoải mái, một giọng nam điệu đà truyền vào trong viện, làm Hứa Thanh cùng Tạ thẩm im Tạ thẩm tiến vào sân không có khóa cổng lại, cho nên chỉ cần đẩy một cái là có thể mở Thanh xoa xoa lên cánh tay bị thanh âm này kích thích tới nổi da gà, hắng giọng một cái, mới đáp lại."Ở đây, là ai a?" Tạ thẩm cảm thấy âm thanh này rất quen tai, đáng tiếc hắn hiện tại lại nghĩ không ra là bên ngoài nghe thấy được Hứa Thanh trả lời, nhẹ nhàng đẩy cổng ra, vì thế Hứa Thanh thấy một tòa núi nhỏ! Khụ, là một người lớn lên giống tòa núi thẩm nhìn người đứng trước cổng thể trọng trên 200 cân, nheo nheo mắt.1 cân bên Trung = 2 cân ở Việt Nam, 200 cân =100 cân ở VN mình thôi nha, đừng nghĩ 200 cân chuẩn VN đó nha ; Lớn lên giống như tòa núi nhỏ - bà mai Hoàng, dùng bàn tay to lớn móc khăn lớn trong lồng ngực ra, xoa xoa mồ hôi trên mặt đang không ngừng chảy, sau đó thật cẩn thận nghiêng thân mình to lớn tiến vào trong sân."Ai nha, đây không phải là Tạ gia trong thôn sao, ngươi cũng ở chỗ này tán gẫu sao!" Bà mai Hoàng lắc lư thân mình to lớn tiến tới trước mặt Tạ thẩm cùng Hứa Thanh, dùng âm thanh khiến Hứa Thanh da gà đều nổi lên, cùng Tạ thẩm mặt vô biểu tình chào hỏi."Ta nói, không biết là ai dùng âm thanh "Động lòng người" như vậy gọi Thanh ca nhi đây! Nguyên lai là bà mai Hoàng, như thế nào, ngươi không đi tìm người chưa có hôn phối dắt mối, tới nhà tìm ca nhi cháu ta làm cái gì?!" Tạ thẩm nói một chút liền đánh thức Hứa Thanh đang mơ hồ, nguyên lai người này là bà mai a! "Xem ngươi nói kìa, ta còn không phải là tới dắt mối sao!" Cặp mắt nhỏ của bà mai Hoàng sắp bị thịt che lấp nhanh chóng đánh giá một chút trong sân nhà Hứa Thanh, trong mắt toàn là tham lam, phải biết rằng, nếu là đem xấu ca nhi dắt mối thành công, hắn có thể nhận được bao lì xì dày gấp bội so với trước đây! "A, vậy ngươi có thể đi nhầm chỗ rồi! Bây giờ cũng không còn sớm, Thanh ca nhi cũng không cần đem ghế lại đây, đi làm tiếp chuyện của ngươi đi!" Tạ thẩm cho Hứa Thanh một ánh mắt tạm thời đừng nóng nảy, bắt đầu hạ lệnh đuổi khách với bà mai Hoàng! Trong mắt bà mai Hoàng này chỉ có tiền, chỉ cần có bao lì xì là được, chuyện gì hắn cũng làm, đem ca nhi chưa lập gia đình mai mối gả cho lão góa phu có phu lang đã chết! Thật không có lương tâm! Tạ thẩm không cho hắn sắc mặt tốt! Hứa Thanh vừa nghe Tạ thẩm có ý nhắc mình đừng lên tiếng, trong lòng cũng minh bạch, người này là tới cửa cầu hôn! Cũng phải, cậu là một ca nhi phía trên không trưởng bối làm chủ, nếu gả đi, không phải là sẽ mang theo toàn bộ ruộng đồng sao! Nói như vậy ca nhi hướng hán tử cầu hôn là rất bảo mật, cho nên chuyện Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong chuẩn bị thành thân cũng chỉ một nhà Tạ thẩm cùng một nhà Lưu đồ tể biết, những người khác phải đợi đến ngày thành thân mới có thể biết thân phận ca nhi. Hán tử muốn cầu hôn ca nhi, chính là mời bà mai tới nhà ca nhi, dựa vào uốn ba tấc lưỡi không xương dắt mối, nếu thành công, bên nhà hán tử sẽ cho bà mai một bao lì xì, không thành công cũng phải cho tiền phí chạy mai Hoàng trong lòng không dễ chịu, lời hắn muốn nói còn chưa nói xong đâu! Như thế nào liền vội vàng muốn đem hắn đuổi đi! Như vậy về sau làm sao hắn có thể dắt mối a! Hắn cùng Tạ thẩm lôi lôi kéo kéo, không cẩn thận đá trúng thùng gỗ đựng cá, đem thùng gỗ đá ngã lăn trên mặt đất, nước đổ ra ngoài, cá cũng nhảy loạn khắp nơi! "Ai ai ai! Làm sao lại đuổi người đây! A? Thật nhiều cá?! Thanh ca nhi ngươi tại sao còn ăn thứ này a?" Hứa Thanh kêu Tạ thẩm đừng chạm vào, cá dính vào tay mùi tanh nặng! Cậu lấy nước đổ vào thùng gỗ, lại bắt đám cá nhảy loạn đem bỏ vào thùng, nghe bà mai Hoàng nói vậy liền tức giận nói "Tại sao lại không thể ăn?!" Nếu không phải Tạ thẩm không cho cậu nói chen vào, cậu đã sớm đem bà mai này đuổi đi ra ngoài, chính là cậu cũng biết ý tứ Tạ thẩm, bà mai Hoàng này vừa nhìn liền biết chính là một tiểu nhân, ngạn ngữ nói rất đúng Thà rằng đắc tội quân tử, cũng không đắc tội tiểu nhân! Bà mai Hoàng mắt nhỏ chuyển động, "Ngươi xem a, ngươi là một ca nhi sinh hoạt một mình vất vả, là bởi vì chưa có người thích hợp để thành gia, ta tới đây chính là có đại hỉ sự phải nói cho ngươi! Tôn gia trong thôn mời ta tới vì con thứ hai nhà hắn cầu hôn!" Nói xong liền chưng vẻ mặt chờ Hứa Thanh vui mừng đáp lại, hắn muốn nói xấu ca nhi này có thể gả đi ra ngoài đã tốt lắm rồi, bằng không chính là quan phủ định hôn! Chính là bà mai Hoàng híp mắt nhỏ chờ nửa ngày cũng không thấy giống như trong tưởng tượng Hứa Thanh sẽ mang ơn đội nghĩa đáp lại, có chút nghi hoặc thấy Hứa Thanh đang dùng cỏ xỏ vào đầu mấy con cá! "Khụ, hán tử Tôn gia này cũng là một người thành thật, ngươi gả qua đó có thể tốt hơn nhiều so với ngươi mỗi ngày phải ăn cá a!" Hứa Thanh lưu loát dùng dây cỏ cẩn thận đem đầu ba con cá khá lớn buộc lại, đây là đưa cho Tạ thẩm mang về! "Ngươi trở về nói cho Tôn gia, chuyện của Hứa Thanh ta ta tự mình làm chủ, không cần hắn lo lắng ta không có cơm ăn như vậy, nhà chồng ta ta cũng tự mình tìm, cảm ơn hắn quan tâm, bà mai Hoàng, thời gian không còn sớm, ta xem ngươi cũng rất bận rộn! Liền không tiễn ha! Tái kiến!" Hứa Thanh lễ phép lại cường ngạnh đem bà mai Hoàng còn ở trong sân lải nhải "Thỉnh" ra ngoài cổng, sau đó thấy bà mai Hoàng còn muốn tiến vào trong sân liền "Ầm" đem cổng đóng lại, khóa lại! "Làm tốt lắm! Cái loại người này, ngươi cho hắn một chút màu sắc, hắn liền mở phường nhuộm!" Tạ thẩm từ trước đến nay xem thường loại người này, tự nhiên cũng không cho sắc mặt mai Hoàng ở bên ngoài cổng náo loạn một thời gian, thấy người bên trong viện không phản ứng, đành phải quay thân mình trở về thôn, một lát sau Tạ thẩm cũng đem theo cá cáo biệt Hứa Thanh, "Ngươi phải chú ý một chút, lòng dạ kẻ tiểu nhân đáng sợ nhất!" Hứa Thanh gật gật đầu, nhìn theo Tạ thẩm rời đi, lại nhìn về hướng trong thôn một chút, mới xoay người đóng lại cánh cổng, đem cổng khóa viu cho các bạn cái cổng nhà người ta Tác giả Tả Mộc Trà Trà Quân - Bạn đang đọc truyện Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký của tác giả Tả Mộc Trà Trà Quân. Hứa Thanh là người sống ở thời kì mạt thế, vì chút sơ suất mà lạc đường, sau đó bị tang thi nghiền chết,Không ngờ lại có thể sống lại mà còn xuyên đến một thế giới chỉ toàn là nam này, hắn thì trở thành ca an ủi, ca nhi thì sao, dù sao cũng là đàn ông, không xuyên thành nữ đã là tốt rồi, lại tự an ủi tiếp, ít ra mình còn sống! Quá tốt quá tốt!Có điều, đã lỡ xuyên thành một người khác, sao không phải người có diện mạo dễ nhìn chút? Trở thành người xấu nhất thôn là thế nào? Mà nguyên thân còn là cô nhi nữa!Nhưng thôi, chỉ cần còn được sống, những điều đó cũng không đáng là gì, chưa kể hắn còn được ưu ái, có một không gian trên người là Hứa Thanh trải qua tháng ngày nuôi gà, làm ruộng, thuận tiện tìm một chàng rể, bắt đầu trải nghiệm cuộc sống đơn giản, ấm áp tại dị ra, bạn có thể đọc thêm Kiều Phu Lang Nhà Thợ Săn của cùng tác mời các bạn đọc tiếp - SSTRUYEN Edit Tiểu Mun"Ngươi làm sao vậy?" Tạ thúc đã sớm nhìn thấy Tạ thẩm không ngừng hướng ánh mắt nhìn Lý Trường Phong bên kia, bất luận một hán tử nào đều sẽ phát hiện ra đầu tiên người trong lòng mình đang nhìn mặt một hán tử khác! Tạ thẩm nhìn Tạ thúc bởi vì làm việc mà mồ hôi đầy mặt, há miệng thở dốc, lại nghĩ chuyện này vẫn chưa có gì phát sinh, lúc này nói ra không khỏi cũng quá..Tạ thúc nhìn Tạ thẩm bộ dáng kia muốn nói lại thôi, trong lòng vạn phần sốt ruột, "Làm sao vậy? Đều là người một nhà còn có cái gì khó nói."Tạ thẩm quay đầu, né tránh ánh mắt truy hỏi của Tạ thúc, "Không có gì, ngươi làm tiếp đi." Những lời này lại khiến Tạ thúc nổi lên phiền giận, "Nhìn bọn họ làm cái gì, thời điểm ta tuổi trẻ dáng người còn cao lớn hơn bọn họ!"Tạ thẩm nghe xong những lời này bị nghẹn một hơi, cũng không thèm suy nghĩ ném cho người trước mắt này một ánh mắt như nhìn một kẻ ngu ngốc!"Mẹ, người ở ruộng Tạ gia kia là ai a?" Ở trên ruộng nhà Lí chính, một ca nhi thanh tú tuổi chừng mười lăm mười sáu vừa châm nước trà cho mẹ mình, vừa thấp giọng nhỏ nhẹ lang Lí chính Hạ bà tử nghe ca nhi nhà mình hỏi, ngẩng đầu đánh giá Lý Trường Phong một chút, "Là hán tử Hứa gia sau núi."Hạ Vũ chép chép miệng, hắn đương nhiên biết Lý Trường Phong là ai, hắn muốn hỏi chính là người cách Lý Trường Phong không xa kia! Hắn chưa từng gặp qua người này ở trong thôn."Tiểu Vũ nói chính là người đứng ở bên cạnh Lý Trường Phong kia, ta cũng chưa từng gặp qua người này bao giờ!" Ca ca Hạ Phong lớn hơn Hạ Vũ một tuổi trực tiếp đem người mà tiểu đệ ca nhi nhà mình thắc mắc nói ra, bị Hạ Vũ trừng mắt oán hận liếc một cái, lắm miệng!Lí chính lúc này đang nghỉ ngơi, hít một hơi thuốc lá sợi, xuyên qua làn khói vừa nhả ra hướng trong ruộng Tạ gia nhìn nhìn, "Ồ, đó là Lâm gia trấn trên, nhưng mà sao hắn lại ở chỗ này a."Hạ Vũ vừa nghe là Lâm gia, liền lập tức nghĩ đến một người, "Là Lâm gia mở hiệu thuốc kia sao?" Hạ bà tử thân thể mấy năm nay vẫn luôn không tốt, vẫn luôn đến Lâm lão đại phu bốc thuốc, cho nên cũng tương đối quen lí chính gật đầu, Hạ Phong không nhịn được thắc mắc "Ta cũng đến đó rất nhiều lần lấy thuốc cho mẹ, cũng chưa từng nghe qua Lâm lão đại phu còn có đứa con trai a?" Nhà Lí chính dùng tiền để nộp mỗi lần phải đi tòng quân, cho nên Hạ Phong không phải đi quân tay Hạ bà tử chọc chọc lên đầu Hạ Phong, "Trong nhà người ta có cái gì cũng phải nói cho ngươi sao! Nghỉ xong rồi thì đi làm việc đi, suốt ngày đọc sách, lúc này cũng nên đi theo chúng ta chăm chỉ làm việc giãn gân cốt!" Hạ Phong ở trấn trên đọc sách, trong khoảng thời gian cày bừa vụ xuân này, suy xét đến việc nhà nông bận rộn, trong thư viện cố ý cho nghỉ mấy ngày, Hạ Phong cũng nghỉ trở về trong nhà hỗ trợ làm Lí chính tuy rằng cuộc sống trôi qua cũng không có trở ngại gì, nhưng là nuôi một người ở trấn trên đọc sách liền tốn một ít tiền, còn có một ca nhi đang ở tuổi cập kê chuẩn bị gả ra ngoài, nên ngày thường cũng bận rộn chuyện nhà Phong bị mẹ mình mắng cho một trận, lại vừa lúc thoáng nhìn qua thấy ánh mắt Hạ Vũ cười nhạo, "Đừng cười ta, chính ngươi còn không phải cũng hỏi về người ta!" Hạ Vũ mặt liền bắt đầu phiếm hồng, thẹn quá hóa giận đoạt lấy chén trà trong tay Hạ Phong, "Uống xong rồi thì đi làm việc đi! Nói nhiều!"Thu thập xong mọi thứ Hạ Vũ cố ý đi trở về nhà bằng con đường cách ruộng đất nhà Tạ thúc không xa, khi hắn sắp đi qua ruộng nhà Tạ thúc, nhịn không được lại lần nữa trộm nhìn về phía Lâm Phương Lương đang liều mạng làm việc, lúc này Lâm Phương Lương vừa lúc nghe thấy Tạ thúc gọi bọn hắn nghỉ ngơi một chút, vì thế hắn xoa xoa mồ hôi trên trán, đầy mặt tươi cười gật đầu với Tạ thúc, mà Tạ thúc lại đứng ở bên ngoài ruộng, từ nơi Hạ Vũ nhìn lại, thế nhưng lại cảm thấy Lâm Phương Lương là cố ý cười với hắn."Trời ạ! Ta nghĩ thứ gì đây a!" Gương mặt Hạ Vũ bừng bừng nóng lên, vội vội vàng vàng ôm rổ rời Hứa Thanh bên này đã làm xong một đôi "Giày rơm", làm xong giày, tâm tình Hứa Thanh cũng thật không tồi, khiến tâm tình Tạ ca nhi cũng thoải mái lên, "Ngươi lần đầu tiên làm cũng không tồi, sau này ngươi cứ làm theo phương pháp ta dạy cho ngươi, nếu có gì không rõ cứ tới tìm ta."Hứa Thanh nâng niu giày rơm tự mình thật vất vả mới làm được, dùng sức gật gật đầu, đây chính là thành quả lần đầu tiên cậu làm giày, là kỷ niệm rất đáng giá! "Tiểu Vũ ca, hôm nay ta làm món ăn mới cho ngươi nếm thử!"Tạ ca nhi lập tức nghĩ đến Tạ thẩm nói đồ chua, cách làm cá đều là Hứa Thanh tự nghĩ ra, không khỏi lên tiếng khen ngợi "Ngươi thật giỏi, cách làm món ăn đều có thể nghĩ ra được, lần này ngươi muốn làm món gì? Cần những thứ gì?"Hứa Thanh nhấp miệng, chỉ chỉ thùng nước Tạ thẩm đặt ở trong sân, Tạ ca nhi nhìn theo, "Cá?""Đúng vậy, ta sẽ làm cá chiên!"Tạ ca nhi nhìn Hứa Thanh nhanh nhẹn đem cá đi cạo vảy, moi nội tạng rửa sạch sẽ, sau đó ở vị trí hai bên đầu và đuôi cá chặt một đao, loại bỏ vây cá, tiếp đến Hứa Thanh dùng tay giữ chặt cá rồi cạo sạch vảy cùng tuyến tanh của cá, như vậy hương vị của cá càng tốt hơn."Đây là đang làm cái gì?" Tạ ca nhi nhìn Hứa Thanh trực tiếp cắt những đường xéo ở trên thân cá, hơn nữa hai mặt đều cắt giống nhau, hỏi ra nghi vấn trong lòng."Cái này làm cho thịt cá càng ngon miệng hơn, trong nhà có rượu không?" Rượu có thể khử đi mùi tanh, Tạ ca nhi gật gật đầu, trực tiếp đem rượu của Tạ thúc xách ra đưa cho Hứa Thanh, Hứa Thanh đổ lên trên thân cá một chút muối và rượu, liền đặt ở một bên, "Cần phải ướp một lát mới có thể càng ngon miệng hơn!"Tạ ca nhi cảm thấy mình được mở rộng mắt, nguyên lai cá còn có thể làm như vậy, bởi vì cần phải ướp, cho nên thừa dịp trong khoảng thời gian này, Hứa Thanh cùng Tạ ca nhi liền đem đồ ăn khác đều chuẩn bị xong xuôi, một lát liền có thể trực tiếp nấu vì sợ cá làm sớm sẽ bị nguội, cho nên Hứa Thanh nấu món cá cuối cùng, lúc này sắc trời bên ngoài đã có chút tối, cũng đến lúc đem cá nấu chín, Tạ thúc bọn họ chắc cũng sắp trở về."Lửa không cần quá lớn, nếu không sẽ bị cháy." Hứa Thanh vừa dặn dò Tạ ca nhi, vừa cho dầu vào trong nồi, chờ dầu nóng lên lại đem cá bỏ vào, kêu Tạ ca nhi lấy ra ngoài một ít củi đang cháy, đem lửa lớn chuyển thành lửa nhỏ, đem cá chiên đến hai mặt có màu vàng mật ong để vào trong chén, bởi vì điều kiện hữu hạn, Hứa Thanh trực tiếp rải lên trên chén cá một chút hành lá, sau đó bưng đặt lên bàn."Thanh Ca Nhi lại làm cá? Sao hương vị lại có chút không giống a?" Quả nhiên đồ ăn mới vừa đặt lên trên bàn trong viện liền truyền đến giọng nói lớn của Tạ thúc, Tạ ca nhi đem nước ấm nhấc ra ngoài, Lâm Phương Lương vừa thấy thân thể hắn cũng chưa tốt hoàn toàn đã đi xách nước lập tức đi qua, "Thân thể ngươi còn không có khôi phục tốt! Để cho ta làm! Để ta làm!"Tạ ca nhi bị Lâm Phương Lương vừa nói vừa lấy đi thùng nước, có chút bất đắc dĩ, "Cái này cũng không nặng, hơn nữa ngươi chính là khách nhân, sao có thể để ngươi làm những việc này.""Khách nhân? Ta cũng không phải là khách nhân, ta là vãn bối tới hỗ trợ! Tới, Tạ thúc, Tạ thẩm tới rửa tay!" Lâm Phương Lương trực tiếp đem nước nhấc tới trước mặt Tạ thúc bọn họ, có chút ân cần làm Lý Trường Phong trợn trắng tối Hứa Thanh làm cá chiên được mọi người nhiệt liệt khen ngợi, ăn qua cơm chiều xong, Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong trở về nhà trước, Lâm Phương Lương cũng không biết cùng Tạ thúc nói chuyện về vấn đề gì, cực kỳ hợp ý, còn bị Tạ thúc lôi kéo nói chuyện không Trường Phong đem nước ấm chuẩn bị cho Hứa Thanh xong, liền cầm đôi "Giày rơm" Hứa Thanh làm cho hắn kia, ánh mắt ấm áp vuốt ve, đây chính là lần đầu tiên Hứa Thanh làm giày, hơn nữa còn là làm cho hắn! Điều này làm cho tâm tình Lý Trường Phong vẫn luôn có chút buồn bực bởi Hứa Thanh khen Lâm Phương Lương "Soái" lập tức trở thành hư không!"Ngươi đang làm gì đây?"Hứa Thanh tắm rửa xong tiến tới cửa phòng liền thấy đôi chân to của Lý Trường Phong đang cố sức xỏ vào đôi "Giày rơm" cậu làm chiều nay, "Đừng xỏ vào! Ta làm nhỏ!" Hứa Thanh vội vàng tiến lên ngăn cản Lý Trường Phong còn muốn xỏ thử, nhìn hai chân hắn có chút đỏ lên, có chút băn khoăn, rõ ràng cậu làm theo số chân Lý Trường Phong, tại sao lại xỏ không vừa đây..Lý Trường Phong thấy Hứa Thanh xác thật có chút gấp gáp, đành phải ngừng lại, nhưng vẫn đem giày đi cất, đây chính là giày Hứa Thanh lần đầu tiên làm cho hắn."Tức phụ nhi.."Giọng nói Lý Trường Phong tràn ngập ám chỉ truyền vào trong tai Hứa Thanh, Hứa Thanh đẩy hắn ra, mới phát hiện mình bị ôm chặt không thể đẩy ra được, bất đắc dĩ nói "Hôm nay làm việc vất vả như vậy, không mệt sao?"Lý Trường Phong tự nhiên nghe ra giọng nói Hứa Thanh thỏa hiệp, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, "Có mệt hay không, ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết sao?"Hứa Thanh chịu không nổi dùng tay bắt lấy thịt mềm bên hông Lý Trường Phong, dùng sức véo một cái, bên tai liền truyền đến âm thanh kỳ quái của Lý Trường Phong, điều này làm cho Hứa Thanh sửng sốt, vì thế cậu liền thử nghiệm một phen, Lý Trường Phong vẫn phát ra loại âm thanh kỳ quái kia, chẳng lẽ tên này có đam mê M?"Tức phụ nhi.." Lý Trường Phong thật sự là nhịn không được, liền bắt lấy tay Hứa Thanh còn muốn véo thêm một lần, trực tiếp đem người ôm tới trên khoảnh khắc hai môi chạm vào nhau, sâu trong nội tâm hai người đều sinh ra rung động mãnh liệt, không biết có phải do mấy ngày nay không làm hay không, cảm giác như vậy làm Hứa Thanh cũng có chút suy đôi tay gắt gao cuốn lấy cổ Lý Trường Phong, nhiệt tình đáp lại hắn, làm cho Lý Trường Phong càng thêm điên cuồng Thanh hôn tuy vụng về, nhưng lại làm Lý Trường Phong hoàn toàn không đè nén được cảm xúc trực tiếp phản công lại, tràn ngập tính xâm lược. Bàn tay to thuận tay giữ vững mặt Hứa Thanh, đem lưỡi xâm nhập vào trong miệng Hứa Thanh tùy ý quấy loạn."Thật lạnh.."Cảm giác thân thể không có gì che đậy, Hứa Thanh không tự chủ dùng hai tay ôm nam nhân trước mắt, thân thể Lý Trường Phong bừng lên lửa nóng làm Hứa Thanh dần dần mất đi ý thức của mình, chỉ nghĩ tới khoái cảm cùng nam nhân."Ngoan.. Một lát liền ấm áp.." Lý Trường Phong vừa nói ra ngôn ngữ ám chỉ, bàn tay to kéo cánh tay Hứa Thanh ôm lấy mình ra, đem chúng áp chế ở hai bên sườn Hứa lần nữa hôn người dưới thân, câu lấy cái lưỡi đối phương chơi đùa. Một bàn tay to đỡ lấy vòng eo mềm mại của Hứa Thanh, một bàn tay to mạnh mẽ xoa nắn hai điểm trước ngực Hứa Thanh, không ngừng trêu Trường Phong buông môi Hứa Thanh đã thở không nổi ra, khẽ cắn vành tai nhỏ của cậu, từ từ chậm rãi đi xuống dưới, cổ, bả vai, xương quai xanh. Chọc đến Hứa Thanh không ngừng thấp giọng rên rỉ, chờ đến khi Lý Trường Phong cảm thấy Hứa Thanh có thể thừa nhận mình, mới đưa huynh đệ sớm đã chuẩn bị tốt dùng sức một cái đâm vào thân thể Hứa Thanh, làm cho hai người đồng thời phát ra một tiếng kinh hô thỏa Thanh cảm thấy mình sắp điên rồi, Lý Trường Phong trên người tựa như một con ngựa hoang phát cuồng chỉ biết nhanh chóng rong ruổi, khoái cảm mãnh liệt bao phủ lý trí cậu. Chỉ có thể đi theo nam nhân điên cuồng ra một lần lại một lần, sau đó tiếp tục đắm chìm giữa vô hạn khoái cảm nam nhân đem lại. Tập 1 - [HV] Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký Ngày cập nhật 21/06/2022 1850 Lượt xem 35979 lượt Trạng thái Hoàn thành Truyện dài 15 tập 108 chương Nguồn Làm một cái ở mạt thế bởi vì lạc đường mà bị tang thi nghiền giết Hứa Thanh trọng sinh, trọng sinh thành một cái cùng hắn trùng tên trùng họ một cái ca nhi trên người, ca nhi còn chưa tính, tốt xấu vẫn là cái nam nhân, cố tình ca nhi vẫn là toàn thôn xấu nhất một cái ca nhi, lại còn có là cái cô nhi, bất quá chìm đắm trong trọng sinh vui sướng trung Hứa Thanh cũng không thèm để ý, mang theo mạt thế khi thức tỉnh không gian dị năng, ở trong thôn dưỡng dưỡng gà, làm làm ruộng, thuận tiện chiêu cái tới cửa ca tế! Vì thế liền bắt đầu rồi đơn giản mà ấm áp dị thế sinh hoạt…… Thấy rõ ràng là làm ruộng văn!! Làm ruộng văn!! Sẽ không có cái gì đại quan!! Quảng cáo Đọc Truyện Cho Bạn Chúc Các Bạn Nghe Truyện Vui Vẻ! ^^ Tốc độ 1 Trạng thái Hoàn thành Truyện dài 15 tập 108 chương Nguồn Ủng hộ Donate cho kênh Quảng cáo Danh sách chương Văn Án Truyện Làm một cái ở mạt thế bởi vì lạc đường mà bị tang thi nghiền giết Hứa Thanh trọng sinh, trọng sinh thành một cái cùng hắn trùng tên trùng họ một cái ca nhi trên người, ca nhi còn chưa tính, tốt xấu vẫn là cái nam nhân, cố tình ca nhi vẫn là toàn thôn xấu nhất một cái ca nhi, lại còn có là cái cô nhi, bất quá chìm đắm trong trọng sinh vui sướng trung Hứa Thanh cũng không thèm để ý, mang theo mạt thế khi thức tỉnh không gian dị năng, ở trong thôn dưỡng dưỡng gà, làm làm ruộng, thuận tiện chiêu cái tới cửa ca tế! Vì thế liền bắt đầu rồi đơn giản mà ấm áp dị thế sinh hoạt…… Thấy rõ ràng là làm ruộng văn!! Làm ruộng văn!! Sẽ không có cái gì đại quan!!

xấu ca nhi làm ruộng ký